7 Ngày Dạy Thêm Của Một Vozer

Phần 3


Ok

Ăn sáng sau 3 đứa rủ nhau đi chà đá (món kinh điển thời đó và ngay cả bây giờ với anh em sv hà thành”
Thằng bạn mở đầu…
Tb “Thấy em hay hay…có bồ chưa em…”
Nàng “Thấy anh hay hay…có bồ chưa anh..”
Tb “Hỏi trước mà..”
Nàng “Thì trả lời sau mà…”
Tb “Em ko muốn nói thì thôi…anh thì vẫn lông bông..nói chung là vườn không nhà chống…”
Nàng “Liên quan chi đến em ko nhỉ?”
Tb “Em có vẻ ko thích nói chuyện đời tư”
Nàng “Tùy anh nhé…ko phải ai cũng nói được”
TB “Vậy em nói với huy”
Nàng”im lặng…”
Tb “Anh nói sai gì à”
nàng “Em nói với những ai em tin…vậy thôi.”
Tb “Thấy mặt anh ko đáng tin à”
Nàng “Ko”
Tb “hơi quá đấy em..anh tốt hơn thằng bạn anh nhiều…”
Mình quay sang nhìn nó phát xem dám nhìn mặt mình ko…nó coi như ko biết vẫn tiếp câu chuyện của nó..”
Tb “Anh đùa tí thôi..nếu em ko thích thì thôi vậy…”
nàng “anh có vẻ rất tự tin vào khả năng của mình”
Tb “đương nhiên quan điểm luôn là người khác làm được việc gì chưa chắc anh đã ko làm được việc ấy…còn có những việc anh làm được mà người khác
ko thể làm được…”
Nàng “Việc gì vậy…”
Tb “Tán em chẳng hạn…”
Nàng “Tán em…uhmm em đổ rồi đấy…tiếp đi anh”
Tb “Ko dám đổ nhanh thế ai tin được…”
nàng “sao ko tin…giờ anh rảnh ko?”
thằng bạn tròn con mắt, đương nhiên mình cũng vậy…
Mình đỡ
“Nó trêu em đấy…thôi uống xong mày đi việc của mày tao lên chỗ h` phát…đang đau hết đầu đây…nhắn tin mãi ko được..gọi thì máy bận…
ko hiểu nổi đang nghĩ gì nữa..”
Nàng “Gì mà ko hiểu…có từ thôi…”
Nàng “Ghen”
Đáp “Ko phải việc của em…việc của em giờ là đi về và chuẩn bị đồ đạc để đi…”
Nàng “Đó là việc của anh à”
Đáp “Uhm tôi quên việc của cô được chưa…sao dạo này đen nhánh thế nhỉ…”
Nàng vẫn trân trân cái mặt…
Rút điếu thuốc châm lửa cho tỉnh cái đầu…
Nàng quay sang thằng bạn “Sao anh có rảnh ko?”
Tb thăm dò “À tí phải đi nhưng nếu em cần thì công việc để sau…làm cả đời mà làm gì một hai ngày…”
Nàng “Vậy tốt rồi tí anh mời em đi sàn nhé…đang muốn đi đây…”
Thằng bạn ngẩn tò te…
“Hix tưởng em nhờ việc gì cái đó anh chịu”
Nàng “Ủa tưởng nói thích em…lẽ ra thích em thì phải thích tất cả những gì thuộc về em mới đúng chứ…em thích những cái đó…”
Thằng bạn có vẻ đuối lý…
Nàng “Con trai các anh nói thì giỏi rồi…”
Ngắt lời “Em đang vơ đũa đấy…”
Nàng nhìn mình nói “Thì 9 trên 10 được chưa…”
Lúc chia tay thằng bạn nói với mình…
“Tao thấy con bé có vẻ bất cần đời…một cô gái quật cường…được đấy…chỉ tiếc là…”
Ngắt lời luôn “Thôi mày lượn đi…tao về đây…”
TB “Ko lấy tiền à…”
Rồi nó rút ví đưa mình 400k…
Nàng “Còn của em…”
Thằng bạn tinh quái…
Tb “Cho nợ phát…”
Nàng “Bao giờ trả…sắp đi rồi ”
Tb “Thì đưa cho thằng bạn anh là được chứ gì…”
Nàng “Sao lại được…em là em ko liên quan gì đến anh ấy cả…”
Tb “Anh thua em rồi…thôi 2 đứa về đi ”
Chia tay nó…
………
Trên đường về…
Hỏi “Hình như em có chuyện gì thấy kiểu nói khác khác…”
Nàng “Lại nữa..”
Đáp “Thấy sao nói vậy thôi…thằng bạn anh nói bô bô vậy chứ ko nghĩ gì đâu..nó là đứa bạn tốt nhất mà anh biết…2 đứa sống với nhau bao năm..”
Nàng “im lặng…”
và im lặng…
Tự nhiên hỏi “Anh về giờ có việc gì ko…”
Đáp “Hỏi chi vậy”
Nàng “Thì trả lời đi sao cứ hỏi lại vậy”
Đáp “Định lên chỗ h`…rồi về trường …”
Nàng “Để mai được ko?”
Đáp “Có việc gì ko?”
Nàng “Đi với em tí…”
Đáp “Tí là bao lâu…”
Nàng “Vậy thôi anh về đi…”
……
im lặng…
Rồi nàng nói “Tự nhiên em thấy buồn …thấy cuộc sống ảo..thấy mình đã bỏ lỡ bao thứ..”
“Em thật sự ko muốn đi khỏi nơi này…mảnh đất đã mang lại cho em quá nhiều kí ức…
Mình dừng xe…
Nói “Em chờ nhé…”
Nói rồi gọi điện cho thằng bạn ở trường “Mày lên khoa giúp thầy T cái máy hộ tao..lên luôn và ngay nhé…thầy hẹn sáng đấy…nói tao có việc nhé..”
Cũng ko hiểu sao lúc đó mình làm thế…tự nhiên quyết định thôi…
Nói “Rồi giờ thì em muốn đi đâu…?”
Nàng “Đi đâu cũng được..tùy anh..mà sao..”
rồi im lặng…
…..
Mình cũng vậy cũng ko muốn nói thêm gì…đi tiếp vậy…
30 phút sau có mặt ở nơi mình hay đến mỗi khi buồn…
chỗ đó giờ ko nhớ chính xác lắm anh em ở Hà Nội xác mình giùm nhé (Đường tàu gần cầu Thăng long cắt ngang đường Âu cơ thì phải…trên tuyến xe buýt 31 chạy Chèm – Đại học mỏ ấy…Nói chung tuyến đường ấy sát Sông hồng và còn rất yên tĩnh —ngày đó thôi giờ thì chịu…”
Nàng “chỗ này anh hay đến à…”
Đáp “uhm khi cần một mình…khi chán…”
Nàng “Còn chị ấy…”
Đáp “Ko thích đến đây…”
……..
Thầy trò lang thang trên đường ray…
….
Mỗi người đi trên một đường như 2 dòng cảm xúc và 2 tâm trạng khác nhau…
Tự nói “Giá kể cuộc đời mình như những chuyến tàu thì tốt biết bao…biết trước những chặng phải dừng..biết trước cái đích phải đến..cứ đi là đến…
Nàng’ Em ko muốn vậy…cái gì cũng biết trước thì còn gọi gì là cuộc sống…”
“Thật ra em ko muốn rời bỏ nơi đây nhưng em ko thể ở lại vì em đã nhìn thấy trước tương lai của mình rồi…một tương lai được xác lập hoàn hảo…”
“Một tương lai ko phải do em tạo ra…tương lai đó là của ba má em …những người chỉ biết áp đặt…”
“Em đi đơn giản chỉ vì muốn tự tìm cho mình một con đường như anh từng nói…dù chưa biết sẽ thế nào nhưng em vẫn muốn thử…”
“Cuộc sống là những chuyến đi dài mà anh…mỗi nơi ta dừng bước có thể có và cũng có thể ko để lại trong mỗi chúng ta cái mà anh gọi là kí ức…”
“Tất nhiên nó sẽ là dấu ấn để chúng ta biết chúng ta đã trưởng thành…”
………..
Sao anh ko nói gì…
Đáp “Em đang nói mà”
Nàng “Cứ đi đã rồi đến đâu sẽ đến…”
“Lúc trước định rủ anh lang thang…anh muốn biết vì sao ko?”
………
………
“Em định đi để tạm biệt những gì sắp trở thành kỉ niệm…những nơi em đã đến..những chỗ từng đi qua và cả những nơi em chưa kịp đến bao giờ…”
………
“Sao lại là anh…..”
Đáp “Cũng ko biết nữa…thấy hợp thấy thích thì rủ thôi…”
…..
“Em có nhiêu bạn bè mà”
“Bạn tiền bạn ảo thôi…ko có ai chân thành hết……”
“Sao em biết…..”
……..
im lặng….
“Biết vì biết…”
….
“Tại sao cuộc sống lại như thế anh…”
Đáp “Vì đôi khi nó thế…”
“Mà cũng ko biết nữa…”
“Ngồi tí đi ko mỏi chân à…”
“Ko anh thích thì ngồi đi…”
Cú…kéo tay cho ngồi xuống cùng luôn…
“Làm gì vậy…”
“Định đi hết đường day à…”
………
………
“Ko sợ chị ấy biết à…”
Đáp “Biết gì…”
“Thì chốn đi chơi với gái…”
Đáp “Biết rồi còn gì…”
Thầy trò lang thang trên đường ray…
….
Mỗi người đi trên một đường như 2 dòng cảm xúc và 2 tâm trạng khác nhau…
Tự nói “Giá kể cuộc đời mình như những chuyến tàu thì tốt biết bao…biết trước những chặng phải dừng..biết trước cái đích phải đến..cứ đi là đến…
Nàng’ Em ko muốn vậy…cái gì cũng biết trước thì còn gọi gì là cuộc sống…”
“Thật ra em ko muốn rời bỏ nơi đây nhưng em ko thể ở lại vì em đã nhìn thấy trước tương lai của mình rồi…một tương lai được xác lập hoàn hảo…”
“Một tương lai ko phải do em tạo ra…tương lai đó là của ba má em …những người chỉ biết áp đặt…”
“Em đi đơn giản chỉ vì muốn tự tìm cho mình một con đường như anh từng nói…dù chưa biết sẽ thế nào nhưng em vẫn muốn thử…”
“Cuộc sống là những chuyến đi dài mà anh…mỗi nơi ta dừng bước có thể có và cũng có thể ko để lại trong mỗi chúng ta cái mà anh gọi là kí ức…”
“Tất nhiên nó sẽ là dấu ấn để chúng ta biết chúng ta đã trưởng thành…”
………..
Sao anh ko nói gì…
Đáp “Em đang nói mà”
Nàng “Cứ đi đã rồi đến đâu sẽ đến…”
“Lúc trước định rủ anh lang thang…anh muốn biết vì sao ko?”
………
………
“Em định đi để tạm biệt những gì sắp trở thành kỉ niệm…những nơi em đã đến..những chỗ từng đi qua và cả những nơi em chưa kịp đến bao giờ…”
………
“Sao lại là anh…..”
Đáp “Cũng ko biết nữa…thấy hợp thấy thích thì rủ thôi…”
…..
“Em có nhiêu bạn bè mà”
….
“Bạn tiền bạn ảo thôi…ko có ai chân thành hết……”
“Sao em biết…..”
……..
im lặng….
“Biết vì biết…”
….
“Tại sao cuộc sống lại như thế anh…”
Đáp “Vì đôi khi nó thế…”
“Mà cũng ko biết nữa…”
“Ngồi tí đi ko mỏi chân à…”
“Ko anh thích thì ngồi đi…”
Điên…kéo tay cho ngồi xuống cùng luôn…
“Làm gì vậy…”
“Định đi hết đường day à…”
………
………
“Ko sợ chị ấy biết à…”
Đáp “Biết gì…”
“Thì chốn đi chơi vời gái…”
Đáp “Biết rồi còn gì…”
“Anh có vẻ rất iu chị ấy đúng ko…nghe kiểu nỏi là biết rồi…”
……
……
“Uhm đã rất iu..vẫn iu và mãi iu có lẽ là vậy…”
….
“Em cũng iu anh chàng kia chứ…”
……
……
“Nói rồi mà….”
….
Sau câu nói đó hai đứa ngồi không nói câu gì…
nàng cầm mấy cục đá đáp linh tinh…
những giây phút bình yên nhất như đang chôi qua giữa 2 người…
Tôi từ một người chẳng biết gì về em…một người mà chỉ vài ngày trước đây thôi..nếu em có gặp cũng ko thèm nhìn…vậy mà bỗng chốc biết
quá nhiều về em…
Quả thật mình ko nghĩ mình đang đối mặt với cô gái 18 tuổi…có thể mình đã nhầm…rất có thể…
….
“Cũng muộn rồi về đi em…”
“Anh về đi em ko thích về”
“Này đùa à…biết đi từ lúc nào ko…”
….im lặng
“Được rồi thôi đứng dậy đi…” và chìa tay cho em…
“Chưa thích về thật mà…” ko đưa tay và ngồi co lại…

“Ko về cũng được…xuống sông đi…nghịch cát”
“Đi luôn…”
“Mà anh vẫn trẻ con nhỉ…”
“Uhm nếu cho anh được chọn anh vẫn thích là trẻ con hơn…được làm những gì mình thích và quan trọng là được nhìn cuộc sống qua lăng kính…vô lo, vô nghĩ

“Có vẻ anh hay ra đây…”
“Đương nhiên ngôi nhà riêng đó…”
….
Xuống sông đi lang thang tiếp dọc bờ cát…nước mùa này cạn..
hai đứa thì nhau vẽ linh tinh trên cát và thi nhau hò hét…
trước khi ướt nhẹp hết nàng viết từ rất đẹp “Con đường tôi đi…”
“Thôi về được chưa? biết mấy giờ rồi ko?”
“Ko quan tâm…anh về thì về đi..tí em về”
“bằng gì…”
“niềm tin”
“Này bắt đầu rồi đấy…”
“Thầy em dậy em thế…”
“Đi tiếp đi…”
Ko hiểu sao mình lại ko nói gì và đi tiếp…
Bỗng nàng quay lại và nói…
“Anh thấy em nói đúng chưa chỗ nào đi qua mà chả để lại dấu chân của mình…nhìn đi anh…”
Đúng là quay lại thấy vệt dài trên cát, dấu chân của 2 đứa… rất gần nhưng song song…..
Nghĩ lan man…lan man…
“Anh mong rồi đây em sẽ có cuộc sống êm đềm như những con sóng kia…và mong cho anh cũng vậy…”
Ngày trước thầy dậy Lý anh có một cách ví rất hay về một công thức mà cả đời chắc anh ko quên…”
Em biết công thức γ = a*i/d chứ…γ là bước sóng ánh sáng đó…”
“Biết rồi sao …”
“Thầy dịch là : ai trên đê nhìn sóng”
“Giờ mới biết nó ý nghĩa thế nào…”
….
….
“Định tranh thủ dậy em đấy à…em ko học đâu…quên rồi…” cười…
….
“Em định bao giờ về…”
“Về đâu”
“Ko anh hỏi là sang bên đó bao giờ em về…”
“Hỏi làm gì…chờ em à…”
….
….
“Uhmmm…”
“Này …”
“Chờ để biết em thành công như thế nào…chờ để xem em sẽ thay đổi ra sao..chờ để mong rằng em đúng…chờ để có hi vọng…chờ để có ngày em trở về…”
“Hix cứ tưởng…”
“Tưởng cái đầu em ấy…”
“Em đáng iu chứ bộ…xinh hơn khối người…”
“Sinh s sờ ấy…”
Xong câu đó nguyên quả đấm vào lưng…
“em nghĩ kĩ chưa…”
“Nói rồi còn gì…em đi vì em, nên chẳng có gì phải nghĩ nhiều..Mệt”
….
“Em 18t mà như một cô gái trưởng thành…rất ngang bướng và nói như thằng bạn anh là quật cường…”
“Bạn anh nói..”
“Uh Sáng nay lúc từ NN về ấy…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.