7 Ngày Dạy Thêm Của Một Vozer

Phần 6


Vừa đến cổng…
“Quay xe đi c…”
“Thì từ từ đã nào…”
“Từ gì.. quay ko thì bảo..”
“Rồi…”
“Đưa vợ đến chỗ Thảo ngay…”
“Thảo nào…”
“Đứa phòng v hôm rồi c chuyển đồ cho ấy..”
“À nhớ rồi…nhỏ “gió đánh cành đưa” ấy chứ gì…”
“mà v cứ từ từ..nói xem có chuyện gì nào…”
“Đi đi vừa đi v vừa nói….”
….
“Ok…ôm chặt vào…”
Câu nói đó được trả lời bằng những phát cấu đau điếng…
Biết vậy nhưng vẫn thích nói…

“Gió đánh bị gẫy cành à…”
“Uhm nó vừa bị tan nạn may ko sao…nó gọi cho v…”
“Sao ko đi luôn…”
“Biết nhà đâu mà đi…hôm rồi đi với c mỗi lần sao nhớ nổi…”
“Hix ở Hà Nội gần 2 năm rồi mà không nhớ nổi con đường…”
“Tôi không rảnh như ai…”
….
“Tiếp đi…”
……..
10 phút sau có mặt ở nhà Thảo
Bà xã “Có sao ko? Sao không vô viện ?”
Thảo “Chắc không sao…và vào xe họ trước…sợ quá…”
Bà xã “Ai băng tay cho vậy…”
Thảo “Vừa băng lấy…mà sao tao thấy cánh tay nhức quá mày à…chân thì bị sước tí thôi…”
“Không ra đi là may rồi…”
“C có im ko v đập cho phát đấy…”
Thảo “Tôi tưởng ông chết rồi…”
Đáp “Ơn trời cái số mình nó cao…”
“Mà lạ thật bà gió đánh cành đưa vậy sao cũng khỏe đi thế…thấy lượn suốt…còn ca thán gì…”
“Ai ca với ông…”
Bà xã “Thôi thôi…rồi lại bắt đầu…”
Thảo “Hắn sinh sự với mình trước chứ…”
Bà xã “Khỏi chấp đi…”
Đoạn quay sang mình …thôi c đi đâu đi đi…chiều về đón v nhé…v ở với nó tí…
Mà ra mua cho v ít đồ rồi hãng về…
Ok nhanh rồi lượn…ở lâu kiểu gì cũng bị sai…

Đi đoạn mới sực nhớ “Thôi xong con rồi”
“chiều nay có cái hẹn mà quên mất…dạo này trí nhớ tệ hại thật…”
Tính sao đây…
“Thôi về đã có gì tính tiếp…”
Tạt qua nhà thằng Quang tính ngủ trưa luôn, thấy 2 ông đang bí tỉ…
“Thôi tao xin…nhìn thấy rượu là em ớn hàng rồi…”
Thăng Quang “mày chết ở đâu giờ mới mò đến…”
“Ngồi đi 2 anh hỏi chuyện…”
“Khất khất khất…chiều tao có việc rồi…thôi tao ngủ đây…”
Thăng Tùng “Thôi kệ nó đi mày, để tí tao ra mua cho nó cái váy…” và chúng cười như chưa được cười…
Kệ việc mình mình làm…
……..
Đúng 2 giờ điện thoại rung …vật vờ dậy dù không muốn tí nào mấy ngày hôm nay mệt thật…
2 thằng bạn vẫn lăn trên sàn nhà…nghĩ “Chẳng biết sau này mỗi thằng mỗi phương, còn đứa nào nhớ về những tháng ngày này không…rồi mai đây …mà thôi kệ đi cái gì đến rồi cũng phải đến…”
Đi nhè nhẹ cho chúng ngủ vậy mà chúng vẫn biết…”Mày lại lượn à…còn tiền không, để tao thằng Tùng ít…sáng nay được 5 lít về bà Hoa bà thu mất mịa 400k tiền nhà…còn lít anh em chiến hết rồi…”
Đang định nói “Tao đào đâu ra..chợt nhớ sáng nay…”
“Có đây…để tao xem có bao nhiêu đã…lúc sáng vay mà quên béng mất…dạo này đầu óc sao thế nhỉ…”
“Hix 5 triệu không thiếu đồng nào…ko tin nổi…”
P/s Lúc sáng em nhét vào ví và mình hoàn toàn ko để ý…5 triệu ngày đó đủ để một sinh viên với mức chi tiêu bình thường có thể sống trong 4 tháng…”
Vứt cho thằng Quang 1 củ mà nó trố mắt…”mày đào đâu ra lắm thế…”
“Cầm đi…có gì tao nói sau…éo hiểu sao cứ những lúc quan trọng tao lại dính vào gái mú mày à…đời…”
Đi rồi mà vẫn nghe tiếng cười của 2 thằng bạn…
Thôi kệ chúng đi..rồi sẽ có lúc…
Tin nhắn đến từ “ranhcon’ P/s “tên do mình đặt cho nàng trong danh bạ”
“Đâu rồi…biết mấy giờ rồi không…”
Phi một mạch đến luôn…cũng chẳng hiểu điều gì khiến mình làm vậy…đi đã..tính sau đê..
Gặp ngay cổng…
“Đúng giờ nhỉ…”
“Ngủ quên…”
“Sao không ngủ luôn đi”
“Muốn lắm nhưng có người mong…”
“Mà sao hôm nay ăn mặc lịch sự vậy…”
“Mấy bộ bẩy màu đâu hết rồi…”
“Sắp chồng con rồi nên khổ thế đấy……”
“Lậy hồn…”
“Miễn lễ cho con…”
“Này em kém anh 4 tuổi đấy…nói năng cho có trên có dưới…”
“Thôi đi đi anh…em phải mua nhiều đồ lắm…”
…..
“Rồi hôm nay tài xế miễn phí cho em…mà sáng nay em…”
Ngắt ngay lời mình…
“Đã nói ko nhắc chuyện đó mà…”
“Biết định nói chuyện gì…”
“Lại còn không biết…”
“Thôi đi…”
…..
Lang thang tiếp…vào và dừng không biết bao nơi nữa ko nhớ nổi…
Mà toàn thấy mua những thứ linh tinh…nói chung là mình không dùng được…
Nhớ nhất là vào khu thương mại…chỗ mua đồ…
“Vào em bảo…”
“Thôi khỏi anh ko quen vào mấy chỗ đó ..vào đi, chờ đây nhé…”
“Có vào không hay để em dòng vào…”
“Không…”
“Hỏi câu cuối…” và động tác kèm câu hỏi đó chắc anh em cũng đoán được…
“Rồi cứ bỏ ra… anh đi…”
Bắt mình đứng chờ…ko biết bà chằn này có trò gì đây…
Một lúc sau…
“Anh thấy thế nào…”
“Cái gì vậy…xin lỗi chị, chị nhầm em với ai rồi …em không quen chị…” và quay đi…
“Đứng lại em bảo…”
“Được không anh…em mua làm kỉ niệm…xưa nay thấy bạn bè mặc nhiều nhưng em thì chưa lần nào…”
….
“Xấu mù…”
“Chị tính cho em bộ này luôn nhé…”
Chị bán hàng “Ủa người ta chê xấu mà…”
“Có nghĩa là đẹp không còn gì để nói đó chị…”
…….
Ra khỏi siêu thị…
“Nghĩ sao mà em lại mua áo dài…”
“Tinh hoa của dân tộc đó…”
“Khiếp nhỉ…tưởng em chỉ thích hợp với…”
“Với gì…nói mau….”
“Có nói không thì bảo…”
….”rồi …để im nói cho…mà con gái bọn em sao thích bấu véo thế nhỉ…”
“Nói…”
“ý anh là tưởng em chỉ thích những bộ đồ mát mẻ thôi…”
…..
“Cái quần kết thúc thì cặp đùi chưa bắt đầu chứ gì…”
“Cho mát….”
….
“Vâng thưa cô…”
Nói rồi 2 đứa lang thang một vài chỗ nữa…
“Nghỉ tí đi em …”
“Đi đi anh…còn vài nơi nữa em muốn đến…”
Cũng không hiểu sao dù rất mệt nhưng tôi vẫn đi…vẫn đưa em đến nơi mà như em nói là “Những nơi em đã đến, những chỗ từng đi qua và cả những nơi chưa đến bao giờ”

“Hết chưa em…em định mang cả Hà Nội đi à…”
“Được là mang ngay đó…”
“Thế thì ở lại đi…”
…khoảng im lặng xen giữa những ồn ào…xe cộ…
….
“Sao anh không nghe máy…”
“À uhm người bạn ấy mà…tí anh nghe…”
“Ít nhất 3 cuộc rồi đúng không…”
“Em quan tâm chi….”
….
….
“Tí anh gọi lại cho họ…”
“Dừng đây đi anh…”
…”sao vậy tưởng em nói còn nơi quan trọng mà…”
“Thì cứ dừng đi…”
….
“Anh đi đi…em đợi đây được rồi…”
“Đi đâu…”
“Hỏi anh ấy…em sao biết…”
….
….
“Uh vậy chờ anh 30 phút nhé…anh sẽ quay lại…”
“Đi đi…em chờ…”
…….
Trên đường đến chỗ bà xã…có biết bao câu hỏi diễn ra trong đầu…nhưng tất cả đều không có câu trả lời…
Tại sao em lại đến bên tôi vào lúc này…tại sao hôm nay không phải là một ngày khác…tại sao tôi lại nhận lời với bà xã…tại sao em biết…và tại sao tôi lại không nói với em…
Thôi kệ coi như một phép thử vậy…chính lúc này đây mình cũng muốn trở về bên bà xã để tìm lại cảm giác của chính mình, để xem khi ở bên ai mình thấy bình yên nhất…
……
“Hix c sorry…quên mất..”
“Rồi …c có bao giờ nhớ cái gì đâu…”
“Thảo sao rồi v…
“Tạm ổn rồi …nói nhỏ thôi để nó ngủ…”
“Giờ v đi đâu ko…” hi vọng rằng bà xã nói ko…
“Đưa v về thôi…đi từ sáng nhà còn đống việc…”
“Ok lên đi…”
“C có vẻ vội vậy…”
“Không….”
….
Quãng đường bình thường rất ngắn sao hôm nay dài thế nhỉ…
………>
………>
……….
Thôi xong rồi…kẹt xe Ngã Tư Sở…(Ngã tư huyền thoại ngày ấy bây giờ ko biết còn kẹt ko”
Định quay xe nhưng đã muộn…vì lượng xe ùn nhanh quá, không nhích được xe luôn…bình thường mình luôn tránh đi qua đây giờ này … hôm nay vội nên quên mất…cái đầu tệ hại…
Chờ và chờ…
….
15 phút…rồi 30 phút…
“Sao vậy c…có việc gì vậy..”
“à không xe đông quá…”
“Cái đó v biết…ý v ko phải vậy…”
“Ko có gì đâu…”
….
Lấy điện thoại gọi cho em….ko nhấc máy…1 lần, rồi 2 lần…
….
Gần một tiếng đường mới thông…
Ga hết sức có thể…vẫn hi vọng sẽ nhận được tin hay cuộc gọi lại nhưng ko hề…

“Rồi vợ về đi…”
“Này đi cẩn thận đó…ma đuổi à…”
“Uhm…c sẽ gọi lại sau…”
……
Vừa đi vừa bấm số…một điều chưa bao giờ mình làm vì cứ gọi hay có người gọi đến là mình dừng xe để ghe..xong mới đi tiếp…quy tắc của riêng mình…

Gọi trực tiếp về nhà em ko được…
Gọi cho em…ko ai nhấc máy…
…..
…..
Lại kẹt xe…điên thế không biết….
Lên vỉa hè đi vậy….
….
Điện thoại rung…mừng quýnh…
ấn nhận từ trong túi…
“Alo…”
“Đầu dây bên kia…”Đâu đó về chiến không mày…đang đi à sao ồn thế…về nhanh nhé…”
“Xin mày…giờ không phải lúc “
“Ơ cái thằng này thế bao giờ mới là lúc….vừa chúng con lô 2 càng…”
Mình gập máy…

Đến nơi đó đúng 7h…
Dựng xe và dõi theo dòng người xuôi ngược….
Tôi không biết tôi đã trễ hẹn với em hay với chính mình…
Mất phương hướng là cảm giác của tôi lúc này…bởi tôi biết ngay trong hiện tại…hay tại thời điểm này em là phương mà tôi luôn hướng về…

“Cũng chả buồn nổ máy…dắt xe và ngĩ miên man…tại sao lại có thể như vậy…hay đây chỉ là những cảm xúc tức thời…ai mới thật sự là người mình yêu thương..
Ko phải anh đến làm thay đổi cuộc sống của em..mà chính em mới là người làm đảo lộn cuộc sống của anh…tiếc rằng giữa chúng ta có một khoảng cách quá xa mà không gì bù đắp nổi…
Chợt nhớ có ai đó đã từng viết rằng….

Gần mặt đấy mà sao xa vời vợi
Muốn đến gặp người mà chẳng dám bước chân
Người vô tình quá hay là ta yếu đuối
Ranh giới mong manh đủ chia cắt con người

Gọi lại lần nữa thử coi…mà thôi người ta đã ko muốn nghe rồi…cố cũng vậy…
Lên xe và đi tiếp…có lẽ em đã về nhà…
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tất cả đã vượt khỏi tầm kiểm soát của mình…như thế tốt hơn chăng, coi như mình có lỗi…hi vọng rồi đây em sẽ vững bước trên đường đời…anh luôn mong may mắn và hạnh phúc sẽ mỉm cười với em…còn anh sẽ trở về với cuộc sống hiện tại, với pc và những người bạn đã tạo lên cuộc đời anh…nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian.
……..
……..
Thói quen mỗi khi có việc gì vui buồn đều dẫn mình đến nơi đó…lang thang trên đường ray…và hướng về phương không định…ngồi nhìn lại mấy ngày qua…rất ngắn…rất ngắn nhưng nó đã để lại cho ta những bài học quý giá về cách nhìn nhận và đánh giá một con người…
Anh đã sai ngay từ đầu khi nhìn nhận em…và có thể đến giờ vẫn sai…nếu chuyến tàu kia cho anh biết nó hướng về phương em, ngay lúc này đây anh chắc chắn mình sẽ là hành khách cuối cùng…
….
Về thôi…tất cả rồi sẽ qua đi…
….
Anh sẽ giữ mãi nụ cười của em cho riêng mình ở chính nơi đây, nơi đã gắn bó với anh suốt chặng đường tìm kiếm một hướng đi cho riêng mình…
….
“Anh gì ơi cho em đi nhờ đoạn được không?”
“Tôi giật mình quay lại…và không tin vào mắt mình…”
Em đứng đó…
“Này có nghe thấy em nói gì ko đấy?”


“à… uh…anh…”
….tôi ko biết nói gì…và thật sự lần đầu tiên tôi lúng túng khi đứng trước một cô gái…
Em tiến lại gần hơn…gần đến nỗi tôi cảm giác em có thể nghe thấy nhịp đập trái tim mình…
Đứng sát bên tôi em nói nhó “cho em đi nhờ nhé…”
Tôi vẫn đứng như câm lặng…
“à em vừa phát hiện ra một điều …”
“em chưa gặp một thầy giáo nào ngốc như anh…”
…thật sự không thể diễn tả được cảm giác của tôi lúc này…
Em vẫn như không biết điều ấy…vẫn cười…nụ cười trong khoảng lặng bên tôi…
…”Uh anh ngốc thật…và người ngốc này không cho ai đi nhờ hết em nhé…”
“không cho à? Em lấy xe đấy…”
“Sao không chờ anh đến?…”
“Ai nói sẽ chờ anh…”

“Uh …biết thế mình không quay lại luôn..”
Tôi vẫn chưa biết phải nói với em điều gì, và ko biết em có hiểu cảm giác của tôi lúc này ko?…”
Em nói “Chị ấy là người đến trước mà…lên em nhường…”
“Này nói nãy giờ có nghe thấy ko vậy…”
“Uh anh nghe rồi…giờ em định đi đâu…”
…”Xem nào cái tội bắt em chờ…”
“Phạt đi lang thang với em đến tối và mời em bữa cuối…thế nhé…nhẹ nhàng rồi đấy..”
“Hix em lang thang chưa chán à…thôi về đi, mai em đi chuyến mấy giờ….”
“Kệ đi đó là chuyện của ngày mai…để em sống hết hôm nay đã ..mai rồi tính…”
“mà sao em ướt hết vậy…ko lạnh à…”
“Lạnh…nghịch nước đó…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.