Hành Trình Theo Thầy Đi Bắt Ma

Phần 9


Sau mấy hôm mệt nhoài trên thủ phủ sứ Mường, người tôi đau ê ẩm. Đầu óc tôi hôm nay nặng trĩu, hơi thở nặng nề có chiều hâm hấp nóng. Tôi chạy qua hàng thuốc Tây đầu ngõ, mua dăm vỉ kháng sinh Ampi, qua hàng cô cháo nóng ăn qua loa , chiêu vài viên thuốc rồi về nhà, lên giường cuộn tròn trong chiếc chăn bông to xù mà người vẫn ớn lạnh. Cái giá lạnh như khởi nguồn từ trong nội tạng truyền ra, khiến tôi cứ run lên bần bật, từng cơn, từng cơn, hai hàm răng cứ khua lập cập như ai gõ thìa trong miệng vậy, trán tôi mồ hôi chẩy thành dòng. Tôi cố cất tiếng gọi đứa cháu, nhưng không ai trả lời, nhà lúc này thật vắng vẻ, hình như chỉ có mình tôi ở nhà. Tôi cố gượng dậy, toàn thân tôi ê ẩm, tôi cứ khoác nguyên chiếc chăn bông xuống tầng, mò lấy quả chanh, lọ đường, đổ vào cốc pha và uống như chưa bao giờ được uống vậy. Quả nhiên chỉ sau vài phút người tôi bắt đầu tỉnh lại, ngước lên đồng hồ chỉ 9h15 phút. Vừa lúc đó chuông ĐT của tôi reo thánh thót, nhìn thấy số ĐT quen của chú em gọi, tôi bấm máy nghe, thì ra chú em tôi vừa về Điện của Cô Đồng để gọi Hồn các Cụ chỉ bảo công việc tìm kiếm vừa qua. Giọng chú oang oang : tối hôm trước là 2 con Ma nó theo anh em mình đấy anh ạ, nó định cho xe mình lật ngay đoạn đó đấy. Tôi lạnh cả gáy khi nghe thông tin đó. Thế ai bảo chú thế ? chú em tôi tiếp : Cụ V nhà mình về, cụ bảo 2 con Ma đó nó định theo anh em mình về nhà, Cụ bảo nó định về theo xem nhà con cháu Ông H ra sao, nhưng khi VA chụp được hình nó thì nó định bắt luôn VA, nó bảo chụp được hình của nó thì nó phải cho lật xe cho mà biết. Thật hú hồn hú vía. Nếu không có cái trạm Malie trên đường thì chắc chắn chúng tôi đã gặp chuyện chẳng lành rồi, tôi thầm cảm ơn Trời Phật và Tổ Tiên đã phù hộ.Chú em cho biết thêm Cụ bảo rằng chúng tôi đi đón Thầy về mà chỉ địa điểm cho, đào như thế là sai vị trí rồi, hai nữa ông Thần Linh che mắt không cho tìm thấy đâu, tôi bảo chú em – thôi về rồi bình tĩnh tìm Thầy Cao tay mà tìm ông, chứ cứ mênh mông thế này biết ông nằm đâu mà đào ? Chiều hôm đó người tôi như đôi phần vơi nhẹ, tôi quyết định lấy xe vòng vo qua mấy trung tâm ngoại cảm, cố tìm kiếm lấy 1 ông, Bà Thầy ngoại cảm nào có thể giúp được gia đình tôi không. Nhưng đến đâu cũng chỉ thấy vòng trong , vòng ngoài người chờ đợi, mà Thầy toàn điều khiển từ xa thế này thì chắc anh em tôi phải cầy hết cái sân bóng ấy lên thôi. Tôi ngán ngẩm quay về TT Nghiên cứu tiềm năng con người gặp C, cô đưa cho tôi 3 quyển sổ dày cộp danh sách đăng ký tìm mộ LS, tôi lắc đầu như vừa được dội thêm gáo nước lạnh. Đêm đó anh em tôi bàn nhau chỉ còn cách duy nhất là gọi hồn các Cụ nhà mình chỉ dẫn để tìm thôi, khổ cái là không thể nào gọi được Vong Ông Ngoại tôi vì bị tà ám, nên ông không thể về được điện Cô Đồng chỉ đích xác cho các cháu được.
Mặc dù còn ngây ngấy sốt, sớm hôm sau 1h30 phút chúng tôi đã lên đường về điện Cô Đồng. Đến nơi còn sớm lắm, chúng tôi ngả hết ghế xe làm giường nằm, chú em mở cốp lấy thêm cái chăn to sụ lên chùm kín cả 2 người. Vừa thiu thiu sáp ngủ thì Bóng đè tôi cứng ngắc, tôi cố ngọ nguậy, cựa mình mà không sao cựa được, mồm tôi ú a ú ớ, mắt tôi mở trừng trừng ngước lên nóc xe, xung quanh 1 mầu đen thẫm, ảm đạm. Tôi cố co chân đạp mạnh đánh Rầm vào táp lô cánh phụ, chú em tôi lúc đó cũng choàng dậy bật cái đèn trên nóc xe, lúc đó tôi mới ngồi dậy được, miệng ú ớ : anh bị Bóng Đè…. đã nghe có tiếng gà gáy canh 4, anh em tôi thế là lại thêm 1 đêm thức trắng.
4h 20 sáng khi chủ quán cạnh Cô Đồng vừa bật đèn, chúng tôi đã đánh xe vào sân xin đăng ký, người lúc này ở đâu ra mà có đến cả mấy Trung đội, nhiều người đã nhẵn mặt anh em tôi, họ hỏi thăm, thông cảm cùng chúng tôi thật nhiều vì đa số đã được nghe những câu chuyện mà các Cụ Âm về nói với chúng tôi, nhiều người còn nhường nhịn cho chúng tôi xếp trước. Hôm đó có ai mắc lỗi gì đó nên Cô Đồng không làm việc được, Cô đã cầu xin Đài (âm dương) đến cả vài chục lần mà đều không được. Chú em tôi đứng nói chuyện tốp năm, tốp ba ngoài sân với những người đủ mọi cảnh ngộ. khoảng 10h30 chú em tôi kéo tôi ra quán ngoài đầu ngõ, mặt hớn hở như sắp bắt được của : Có rồi, chú thốt lên. Tôi không khỏi ngạc nhiên hỏi lại : Có cái gì ? chú em tôi hấp hoảng : có Thầy rồi… tôi đề nghị bà chủ quán pha cho 1 lấm chà thật nóng, tiếng gió rít từng hồi qua tấm liếp chắn tuyềnh toàng rung lên bần bật. Sau chén Chà nóng lấy hơi chú em tôi nói tiếp : có chị L nãy mách bảo cho 1 ông Thầy Cao lắm. mỗi tội ở rất xa, Chú em giơ cho tôi xem 1 cái địa chỉ lạ hoắc tận tỉnh sát biên giới Việt Trung, chú em tôi nói luôn : thôi để mai em đi phục Thầy luôn, anh cứ ở nhà lo các việc, thôi mất 1 người thôi, đi đông cũng chẳng ích gì…mai em đi , hôm nào đón được Thầy về ta lại tiếp tục. Mai anh lên Hòa Bình khất với đơn vị chủ đất mấy hôm, bảo họ là gia đình đang đi đón Thầy…Hôm đó chúng tôi và mọi người về không. Anh em tôi chia làm đôi ngả lên đường. Tất cả đang chờ đón phía trước, mông lung nhưng vẫn hé 1 tia hi vọng…(còn nữa

Chúng tôi ra về, lòng nặng trĩu, bao nỗi lo âu vô duyên cứ từ đâu ập tới, khiến chúng tôi như chẳng muốn nói điều gì. bao công sức, hy vọng tan như mây khói, rồi tia hy vọng đó lại như le lói cuối con đường hầm âm u, mịt mùng khiến chúng tôi cứ dấn bước mà theo nó, rồi lại hụt hẫng, lại hy vọng. Tối đó về tôi gọi điện cho anh S giám đốc công ty địa ốc, nơi phần mộ ông ngoại tôi ở đó, xin khất lui thời gian tìm kiếm, trong vòng 1 tháng tới sẽ san trả mặt bằng và bồi thường thiệt hại để rảnh chân sớm mai lên đường. Bởi ở đất Bắc thầy bà hiện nay thì quá đông, phần đa lợi dụng tâm linh, tín ngưỡng kiếm tiền, mà thầy bà chân chính và làm được việc thì như mò kim đáy nước. Vì vậy tôi muốn đi mời thầy 1 chuyến, nhân tiện kiểm tra khả năng của họ xem có giúp được mình không, nếu không tìm được thầy chuyến này cũng xem như vái tới cao xanh 1 lạy vậy. Hôm sau khi trời chưa rạng sáng chúng tôi đã lên đường.
Con đường QL số 2 đi biên giới Việt Trung trải dài gần 400 km. Điểm chúng tôi đến cách Hà Nội trên 300 km. Tầm giữa trưa chúng tôi đã ung dung ngồi trong 1 quán tai thị xã vùng biên. Trong thời buổi kinh tế thị trường sự khác biệt về văn hóa, nối sống không khác biệt là mấy, trên cả tuyến đường không hề gặp 1 bóng áo chàm, 1chiếc gùi dân tộc thiểu số… quả là điều đáng tiếc cho đồng bào dân tộc vì họ đã tự đánh mất bản sắc văn hóa của mình.Món ăn ở đây cũng không có gì khác lạ với miền xuôi, vẫn những món ăn thường ngày quen thuộc, chỉ khác đôi chút ở cách nấu nướng mà thôi. Nghỉ ngơi đến tầm đầu giờ chiều chúng tôi xuôi xuống con đường đi cửa khẩu. Đường về nhà Pháp sư Thầy không khó lắm, đi chừng nửa tiếng tôi đã nhận ra cây Đa ven đường, chúng tôi cho xe chạy vào 1 bản nhỏ, đa số là nhà xây, xuống 1 quán tạp hóa ven đường hỏi thăm thì chỉ còn cách nhà Thầy chưa đầy 300m. Cho xe tạt ven đường, chúng tôi xách tay chút đồ lễ bước qua 1 chiếc cổng xây to bự. Ngôi nhà sàn sừng sững trước mặt, bên phải là cây Trám già thân to người ôm tỏa bóng xanh mát rượi. khác với các ngôi nhà sàn khác, ngôi nhà này Thầy cho xây kín tường phần dưới, nát gạch men tạo thành 3 phòng rộng rãi, thoáng mát. Tiếp chúng tôi là 1 người đàn bà chạc ngoài 50 tuổi, dáng người đậm đà, chậm chạp, lời ăn tiếng nói đủng đỉnh của người vùng cao. Sau 1 hồi hỏi thăm, được biết Pháp sư đã đi từ chiều qua, chúng tôi xin địa chỉ rồi lui gót lần theo địa chỉ của pháp sư Thầy. Tối mịt sau khi ăn tối ngoài hàng, chúng tôi đã đến được địa chỉ của Thầy. Căn nhà xây lợp ngói khang trang ngự ngang chừng đồi cây keo lá Chàm rậm rạp, trong nhà điện sáng chưng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng TV cuối chương trình thời sự… mùi hương thơm ngan ngát thoang thoảng hòa quyện mùi ngai ngái của lá rừng. Chúng tôi bước vào nhà. Người đàn ông to cao, khuôn mặt vuông vức, cởi mở bước ra mời chúng tôi vào nhà. Sau tuần nước trà vàng sánh chúng tôi mới trình bầy hoàn cảnh và mong muốn của chúng tôi… một lát sau vợ Thầy – 1 người phụ nữ nhỏ nhắn, khuôn mặt sắc sảo bước vào chào chúng tôi, sau đó chị ngồi xuống chiếc ghế đối diện và cũng tham gia bàn luận. Thầy nói : tôi sẽ kiểm tra ngay bây giờ, nếu tìm được chúng tôi sẽ giúp, còn nế không tìm được chúng tôi sẽ trả lời ngay. Tôi đứng lên lấy túi hoa quả, tiền vàng hương..v.v.. nhờ chị vợ thắp hương, đặt lễ ở gian điện cạnh bên. Bản điện thật đơn sơ, có cả thẩy 11 bát hương to, sắp làm 3 ban, trên vách có treo hình Phật, Thánh, Tàn hương uốn cong veo thành mấy tầng trông thật đẹp, trong bát còn mấy que nhang đang cháy dở làm cho căn điện cảm giác ấm cúng. Sắp lễ xong Thầy vào lấy tên tuổi, địa chỉ và làm lễ trình cho chúng tôi, sau khi xin 1 đài âm dương xong, mời chúng tôi qua phòng khách ngồi uống nước tiếp. Chị vợ lấy bộ bài tulokho bảo chú em tôi tráo bài để xem. Bất giác tôi cất tiếng thở dài não nuột.

Đầu óc tôi ong ong, dây thần kinh tôi như giãn ra, từng mạch máu nhỏ li ti trong óc tôi như căng phồng, giần giật như muốn vỡ bung sau 1 ngày hành xác trên con đường ( xấu nhất hành tinh) có một không hai này và kết quả là cỗ bài Tulokho đang nhẩy múa trên tay vị pháp sư Thầy mà tôi mới vừa quen biết. Tôi xin phép ngả dài người trên chiếc ghế tựa nằm phía góc khuất của căn nhà, mặc kệ chú em đang xem bài cùng gia chủ. Mắt tôi nhắm nghiền, tôi thả lỏng cho toàn thân ê ẩm được thư giãn, giữ hơi thở đều đều để thả hồn vào giấc ngủ quên sầu, như đang muốn kéo tôi về với nó. Đang thiu thiu bỗng tôi giật mình đánh thót khi chú em gọi giật giọng : anh ra đây tráo bài cho Thầy xem này. Tôi miễn cưỡng đứng dậy, vòng qua sân sau rửa mặt cho hết buồn ngủ, sau đó ngồi vào bàn uống 1 chén trà đặc quánh cắm tăm mọi người quên uống từ bao giờ , cho tỉnh táo. Chú em tôi đưa mắt ra hiệu cho tôi như muốn nói : anh không được lộ điều gì, để coi Thầy nói có đúng không. Quả thật tôi không lấy gì làm tin tưởng ở mấy cây bài giấy đồ chơi kia. Tôi uể oải tráo bài, chia làm mấy mô như Thầy bảo, sau đó lại rút ra 7 cây và đưa bài cho Thầy xem. Thầy chia làm 2 dây bài theo chiều dọc, câu đầu tiên Thầy nói với chúng tôi : sao tôi thấy ngôi Mộ này nhiều người tìm quá này, hiện khu đó đang đào bới gì lung tung cả lên thế này ? ngôi mộ đó theo như bài này với các anh là bên ngoại phải không ? cách 3 đời, các anh phải goi là ông đúng không ??? mồm tôi há hốc ra, mắt tôi như đờ đẫn không tin ở tai mình nữa, sao ông Thầy này chỉ qua mấy cây bài mà phán sao mà không trật câu nào vậy nhỉ ? tôi từ từ lấy lại bình tĩnh, cơn buồn ngủ và mệt mỏi như chốn khỏi người tôi tự bao giờ không hay, tôi hỏi tỉnh bơ : Thầy coi giúp xem bọn tôi đi kiếm mộ đợt này có được không ? và có còn trục trặc gì không ? Thầy bảo tôi tráo bài lần nữa, rút lấy 3 cây. Thầy nói trong 3 cây bài đó nếu có cây J bích hoặc K bích thì tôi chúc mừng anh, còn nếu không có 1 trong 2 cây đó thì phải xét lại, Tôi nửa tin, nửa ngờ – trong ngần ấy cây bài, tráo đi, tráo lại làm sao có thể ra được 1 trong 2 cây đó ? tay tôi như run lên, tô rút lấy 3 cây bất kỳ trong bộ bài, lật úp xuống mặt bàn và chờ đợi. Thầy đặt tay cầm 3 cây bài thong thả hỏi tôi : anh có nhớ tôi dặn anh gì không ? nếu có 1 cây J hoặc K bích thì xin chúc mừng anh. Nói rồi Thầy lật ngửa cả 3 cây bài xuống bàn, Quả thật cây K bích như có phép mầu nằm gọn lỏn giữa 2 cây bài J rô và Q rô đỏ chói. Thầy reo lên và bắt tay chúc mừng tôi như kiểu bắt được của vậy, Thầy phán tiếp : cứ như 2 lần xem bài cho anh thì : chỉ có 1 người con gái có thể tìm được Cụ, còn các anh còn là bậc sau nữa, hàng cháu là phải rồi. Thầy bảo tôi tráo tiếp theo vần tên tôi, chia thành 4 mô và đưa Thầy, sau 1 hồi trang bài, Thầy xếp thành 2 dây đặt ngửa bài, soi tiếp : theo như bài này phải có người phụ nữ vần H tên 3 chữ Hai hoặc Hải gì đó thì Cụ mới cho tìm thấy. Tôi giật nẩy mình như bị điện giật, ông Thầy này soi rõ cả tên mẹ đẻ của tôi, và quả thật chỉ còn mỗi mình Mẹ tôi còn sống sót mà thôi, bao nhiêu anh em ruột thịt của Mẹ đã từ giã cõi đời khi còn rất nhỏ, duy có mỗi một người anh trên của Mẹ là trưởng thành và đã hy sinh trong chiến dịch Hòa Bình, hiện phần mộ cũng chưa biết vùi dập nơi đâu. Cả trang sử về cuộc đời Mẹ tôi toàn là nước mắt thương đau. Cứ sau mỗi ván bài Thầy lại phán dăm ba câu làm anh em tôi chỉ biết há mồm thán phục mà không cãi được câu nào… chúng tôi hoàn toàn bị khuất phục trước 1 ông Thầy lần đầu gặp mặt trong đời….

Anh em tôi mê mải xem bài mãi cho tới hơn 1 tiếng đồng hồ, cũng may tối hôm nay vắng khách nên anh em tôi có phần được ưu đãi hơn. Mà sao chỉ qua mấy cây bài mà tất cả những cái thầm kín nhất của tôi và chú em cũng như được phơi bầy ra ánh sáng… Không còn nghi ngờ gì nữa chúng tôi thầm nghĩ – chính đây sẽ là người giúp gia đình tôi tìm được Ông Ngoại tôi để quy tập về quê Cha đất Tổ. Chúng tôi năn nỉ trình bầy với 2 vợ chồng Thầy sớm giúp cho gia đình tôi và nhất định anh em tôi sẽ chờ ở đây để rước Thầy cùng về luôn. Thầy nói : các anh yên tâm cứ về đi, xong mấy việc đã hẹn với khách rồi chúng tôi sẽ đi, đã nhận lời với người ta rồi, không làm là không được. Tôi cương quyết nói với vợ chồng Thầy – việc tìm kiếm ông tôi đã cấp bách lắm rồi, may mà dịp này mới gặp được Thầy, anh em tôi quyết chờ cho bằng được. Xin Thầy giúp cho, còn sớm mai chúng tôi sẽ nói khó với khách của Thầy nhường cho gia đình tôi làm trước. Chúng tôi năn nỉ mãi – cuối cùng vợ Thầy thấy chúng tôi quá khổ sở mới xen ngang vào – thôi thì thế này các anh ạ : tôi sẽ gọi điện lại khất với mấy gia đình kia lui lại vài hôm vậy. Tôi sướng rơn như mở cờ trong bụng, vội cảm ơn rối rít như sợ vợ chồng Thầy đổi ý vậy. Xếp đặt xong xuôi chúng tôi ra về và hẹn vợ chồng Thầy sáng mai vào đón sớm. Chúng tôi ra xe vội quay ra thị xã tìm nhà để nghỉ. Tắm táp xong anh em tôi kiếm ấm trà Tuyên đặc quánh, nước xanh rờn ngồi ngâm nghê mà sao bên chiếc bàn mặt kính quên cả thời gian. làn khói thuốc cứ ngoằn ngoèo như Rắn lượn quanh trước mặt, ngó qua hiện trên mặt chiếc điện thoại đã thấy báo 2h15 sáng. Tôi bàn với chú em : thôi ta đi đánh răng, rửa mặt rồi đi đón vợ chồng Thầy luôn cho kịp, kẻo nhỡ nhà nào họ cũng cần như nhà mình thì hỏng bét. Chú em nhanh chóng chấp thuận. Chúng tôi đến sân nhà Thầy đúng 3h30 phút. Thấy tiếng xe vào Thầy bật đèn ngoài sân sáng choang. mở cửa xe bước ra, cái lạnh giá của miền núi đồi như ập đến, mùi ngai ngái của lá rừng như mơn man trong từng hơi thở còn thấm đẫm sương đêm. Thầy hé cửa nhìn ra , thấy tôi Thầy hỏi – thế các anh không ngủ à ? Tôi đáp chống chế : lạ nhà khó ngủ quá Thầy ạ, thế nên tính vào sớm 1 tý chờ Thầy dậy rồi ta đi luôn. Thầy mời chúng tôi vào ngồi trong phòng khách, sau đó đánh thức vợ dậy chuẩn bị đồ đạc, đánh răng rửa mặt rồi đưa đồ cho tôi xếp trong cốp xe, gọi đứa con lớn dậy dặn dò một lúc rồi cùng chúng tôi lên xe, mọi việc nhanh chóng gọn gàng như tác phong 1 người lính vậy. Đón được Thầy, tâm trạng anh em tôi mừng khôn siết. Khi đến đầu Làng chuẩn bị quẹo sang đường quốc lộ đã thấy 2 quệt đèn pha sáng quắc cắt ngang màn sương mù buổi sáng rẽ ngựoc lại chiều chúng tôi. Thầy nói luôn : khách họ vào đón đấy, thôi biết làm sao được, coi như tôi có duyên với các anh đấy…Tôi chỉ còn biết dăm câu ba điều cho lỗi lòng Thầy khuây khỏa…

Con đường về xuôi gập gềnh nhấp nhô làn sóng, uốn lượn theo dòng sông Lô, lúc ẩn, lúc hiện với những bãi mía nương ngô xanh mướt như còn đang ngái ngủ trong làn sương trắng bồng bềnh ướt át. Tôi mở kính chắn cửa lấy chút gió trời thanh sạch bên ngoài, Tranh thủ hít mấy hơi thật dài cho căng lồng ngực, tiết mùa Đông như vẫn còn đeo đẳng đâu đây khiến tôi rùng mình, nổi da Gà. Tôi bấm vội công tắc kính , 2 tay khoanh trước ngực giữ ấm cho cơ thể, tựa lưng vào đệm cố nhắm mắt tranh thủ nghỉ ngơi cho lại sức sau đêm dài thức trắng. Đằng sau xe vẫn vọng lại tiếng thở đều đều của Thầy theo từng nhịp bánh xe lăn. Bóng cây cối núp súp bên đường cứ lùi dần, lùi dần đưa tôi ngập vào giấc ngủ lúc nào không biết. Tôi bừng tỉnh khi tiếng lao xao nơi trạm thu phí giao thông ngay cửa ô vào Thủ Đô Hà Nội, Ngước nhìn Đồng Hồ đã chỉ 8h 50 phút. Xe đi chậm quá, tôi đoán chắc thấy tôi và vợ chồng Thầy ngon giấc nên chú em tôi không nỡ chạy nhanh, sợ sóc làm mọi người tỉnh giấc. Tôi ái ngại nhìn chú em nói : thôi chú để anh đổi lái cho 1 lúc, chắc chú mỏi lắm rồi, chú em tôi nhất trí ngay, chỉ sau chưa đầy 10 km, đã thấy chú em tôi gật gù như chưa bao giờ được ngủ. Tôi mở điện thoại gọi về nhờ Mẹ tôi mua sắm lễ và mua đồ ăn để khoản đãi Thầy, giọng Mẹ tôi thật mừng rỡ khi biết chúng tôi cùng vợ chồng Thầy sắp về đến nhà. Cũng may chợ ngay liền kề, nên việc mua bán với gia đình tôi quả là thuận lợi. Đường tốt, xe chạy nhanh chẳng mấy chốc tôi đã cho xe rẽ về ngõ nhỏ nơi mẹ tôi đang sốt ruột ngóng chờ. Tôi cho xe dừng ngay giữa cửa, Mẹ tôi đã mở cửa tự lúc nào, Bà niềm nở mời Thầy vào nhà, tôi đánh xe đỗ tạt vỉa hè bên phố vắng, khóa xe rồi giảo bước vào nhà, ngó xuống bếp đã thấy bà chị dâu và cô em tôi đã nổi lửa, mùi thức ăn đã thơm phức thoang thoảng trong nhà. giọng Mẹ tôi khẩn khoản, tha thiết nhờ Thầy giúp cho gia đình tìm được người thân. Sau 1 hồi lắng nghe Thầy chỉ nói vẻn vẹn mấy câu : Bác cứ yên tâm, nghiệp làm Thầy, chúng tôi sẽ cố gắng…
Cơm nước nghỉ ngơi xong chúng tôi cùng Thầy sắp sanh lễ lạt, hoa trái tiền vàng đầy cả 1 cốp xe, đầu giờ Mùi bắt đầu xuất phát, khoảng 15h00 chiều chúng tôi đã an tọa tại nhà nghỉ quen thuộc nơi thủ phủ sứ Mường. Nghỉ ngơi khoảng 40 phút, Thầy bảo tôi và chú em đưa Thầy đến chỗ mà chúng tôi đang tìm kiếm, dân vùng này đã quá quen mặt chúng tôi, chúng tôi vào 1 quán nước quen thuộc bên đường mời Thầy vào uống nước, Thầy nói – anh dẫn tôi vào đây đã, tôi cùng Thầy đi vòng 1 vòng khắp cả khu vực, xong xuôi Thầy lẳng lặng ra hiệu cho tôi ra về mà không hề thổ lộ điều gì. Về đến nhà nghỉ khi chúng tôi đang ngơ ngác vì không hiểu ý Thầy, Tôi nhờ lễ tân đem lên 1 ấm nước trà, mời Thầy ngồi xuống rồi hỏi : Thế nào hả Thầy ? mặt bằng mênh mông thế, người ta san phẳng hết rồi, liệu có tìm được không ? Thầy uống 1 ngụm nước nhỏ rồi điềm tĩnh nói : tôi nhìn thấy ông cụ rồi, nhưng tôi thấy có 2 đứa trẻ con cứ túm lấy tay ông cụ mà kéo, tôi đang nghi là 2 đứa trẻ con này sẽ gây nhiều rắc rối đây. Thôi thì cứ để sáng mai đem lễ ra gọi hồn Cụ tại đó rồi sẽ tính sau. Tôi lạnh cả gáy sau khi nghe Thầy nói, tôi ấp úng hỏi Thầy thêm – Thế là sao hả Thầy ? Vợ Thầy xem ra đã gặp nhiều trường hợp như vậy nên tham gia : Các anh cứ yên tâm, Vợ Thầy chấn an khi thấy chúng tôi hoang mang : việc tìm mộ này mỗi người một khác, chẳng trường hợp nào giống nhau đâu, theo tôi biết thì Ông Cụ nhà anh là đang bị vong ( Ma ) ám, nếu không bắt được 2 vong đó thì sẽ không tìm được đâu, vì nó dấu nên các Thầy bị che mắt, rất khó tìm… Tôi thực sự choáng, mặt thừ ra, trắng bệch, miệng tôi se đi như người đang sốt vì mất nước, hai bên tay da Gà nổi dày, ớn lạnh…

Tối hôm đó thật dài, Chúng tôi nghỉ ở nhà nghỉ cách trung tâm Thị xã không xa, cái nhộn nhịp ở đây khác xa với sự ồn ã của Thủ đô về đêm. Cũng ánh đèn đường mờ ảo, những cửa hàng san sát rực rỡ ánh đèn, nhưng người mua kẻ bán vắng vẻ, tẻ nhạt làm sao. Anh em tôi rủ nhau bách bộ dọc theo hè phố về phía trung tâm Thành phố, mỏi cả đôi chân mới tìm được 1 quán Cafe có vẻ ra hồn một chút, chúng tôi bước vào tìm một bàn tròn ngay sát lùm cây có chăng đèn mờ ảo gọi 2 ly Cafe đen đá, sát phía trong gần cửa hậu một đôi trai gái đang cúi đầu tâm sự, không khí quán hàng có vẻ suy tư trầm lắng. Anh em tôi mỗi người như theo đuổi dòng suy nghĩ riêng bên ly Cafe tí tách, tôi rút điếu thuốc ba số 5 châm lửa phì phèo vài hơi cho đỡ tẻ nhạt, chú em tôi cắt ngang sự im lặng : liệu mai có tìm được Ông không hả anh ? tôi thủng thẳng đáp : chưa thể biết được. Anh em tôi chuyện trò huyên thuyên đủ chuyện để giết thời gian cho đến khi chủ quán rặng hắng như ngầm nhắc nhở khách hàng, tôi nhìn đồng hồ mới 22h30 phút, ngoảnh ra phố – đường vắng tanh, chúng tôi thanh toán rồi rảo bước ra phố quay về quán trọ. Lại 1 đêm trằn trọc không sao ngủ được…
5h30 sáng chúng tôi đã tắm gội , mặc quần áo chỉnh tề, buổi sáng ở vùng cao có vẻ đến sớm hơn, những ngọn gió phóng khoáng từng đợt ùa vào khung cửa sổ vuông vức mở về hướng núi xanh rì, nhấp nhô như sóng, từng đàn chim khuyên ríu rít chuyền cành trên cây Bàng xum xuê bên cửa sổ. Tôi mở cửa bước ra hành lang, giật mình khi thấy Pháp Sư Thầy đã đứng hóng gió tự bao giờ. Ngủ được không Thầy ? tôi cất tiếng chào, thời tiết hôm nay thật tuyệt, bầu trời thật trong gió thổi nhẹ mơn man trên da thịt thật dễ chịu. Anh em tôi cùng Vợ chồng Thầy đi ăn sáng sớm hơn để tranh thủ thời gian đi mua sắm Hoa Quả làm lễ. Hai anh em tôi thuê 2 xe ôm đi vào chợ để mua bán cho tiện lợi. Tôi mua mấy quả trứng gà ta , 1 chiếc gương tròn, hoa quả, trầu cau thật tươi, ở chợ này có vẻ dễ mua và rẻ hơn miền xuôi, thấp thoáng bóng dáng bóng dáng các bà Mế váy áo dân tộc gồng gánh con Lợn giống hoặc đôi gà thiến Lông thật mượt. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã mua đủ các danh mục mà Thầy yêu cầu về tập kết tại bãi đất trống sau dẫy nhà của Công ty địa ốc. Cô hàng nước quen đã đem cho mượn mấy cái chiếu cói rải sẵn chờ chúng tôi về sắp lễ. Tôi lóng nga lóng ngóng chẳng biết xếp lễ thế nào đành ngồi nhìn mấy bà phụ nữ khéo tay xếp hộ, chẳng mấy chốc mâm cỗ cúng đầy đặn, xôi gà bốc hơi nghi ngút đã được bầy ra. Thầy bảo tôi lên hương, vái 4 phương tám hướng, xong cắm vào ống gạo đạt ngay ngắn trước mâm cỗ, tôi lui ra nhường chỗ cho Thầy làm lễ. Thầy ngồi khoanh chân, rung chuông khấn vái 1 hồi, bên ngoài đám người hiếu kỳ đã vây thành vòng tròn xem chúng tôi làm lễ. Thầy bảo chú em tôi thắp thêm tuần hương mới, vì ngoài bãi gió lộng hơn, hương như có vẻ cháy nhanh hơn. Thầy đặt chiếc gương tròn tôi mua trên đĩa gạo sau đó bắt đầu phép gọi hồn. vừa qua mấy câu khấn sơ sài thì lạ thay Quả trứng vô tri tôi vừa mua như hút chặt vào chiếc gương nằm nghiêng trong đĩa gạo đầy. Thầy nhắc mọi người đứng tránh xa ra đề phòng bất trắc, sợ vong về mà hợp 1 ai đó, nhập vào thì khổ. Thầy chưa dứt lời với đám người hiếu kỳ thì tôi thấy rợn người khi nghe tiếng đứa bé con ngay đằng sau tôi cười nghặt nghẽo, giọng nó the thé như tiếng Ma, tôi chẳng hiểu ra sao liền quát nó : con bé này tránh ra cho người ta làm, cứ sấn vào đây làm gì ? con bé chỉ thẳng vào mặt tôi : mấy thằng ranh con này nhé – cút mẹ chúng mày đi không ông mày bóp chết tươi bây giờ. Bất giác tôi định thần lại, nhìn thẳng vào mặt con bé xa lạ, mặt nó đỏ phừng phừng, mắt đỏ ngầu, dài dại. Tôi quát : ơ cái con này… Vợ Thầy túm tay tôi kéo ra xa, lúc đó tôi mới thấy mọi người hiếu kỳ nãy dạt hẳn ra ngoài xa, Vợ Thầy vừa thở, vừa nói vào tai tôi : Ma nhập vào con bé rồi, anh tránh ra đây không rầy rà to bây giờ. lúc đó tôi mới thấy tái mặt, chân tôi nhẹ bỗng như không nâng nổi trọng lượng của mình nữa, giọng tôi thều thào như không ra hơi : bây giờ làm thế nào ? sau khi trấn tĩnh lại tôi mới thấy Pháp Sư Thầy cùng con bé ngồi đối diện nhautrong mâm cỗ cúng giữa bãi, mọi người lúc này đã hiểu rõ sự tình, đều thất kinh, rụng rời tay chân, không ai dám sấn vào gần xem nữa. Tôi ngoảnh lại thấy người đàn ông to lớn chạy huỳnh huỵch rẽ đám người lao vào phía đứa bé lúc đó đang bốc xôi ăn nhem nhẻm. Pháp Sư Thầy giơ tay ngăn người đàn ông ( bố đứa bé ) lại và nói : anh cứ bình tĩnh, không sao đâu, để cháu ở đây tôi sẽ có cách, Vợ Thầy kéo bố đứa trẻ ra và bảo : anh cứ yên tâm, tý nữa cháu sẽ tỉnh thôi, anh cứ bình tĩnh chờ cháu tỉnh rồi đón cháu về, bố cháu bé dường như đã hiểu ra, nhưng có vẻ sốt ruột nên cứ sấn lại gần, con bé mồm nhai ngồm ngoàm, hai tay nó xé cái đùi Gà ăn lấy ăn để, chai rượu quốc lủi nút lá chuối gần 0,7 lít mà nó tu vài hơi sạch nhẵn, Thấy người đến gần thì ngoảnh mặt đưa đôi mắt đục ngầu rồi chỉ tay vào mặt bố nó mà chửi : Thằng này cút ra kia để ông mày ăn, cút, giọng nó rít lên nghe mà dựng tóc gáy. Bố nó bật lùi lại không tin ở tai mình nữa…
Mặt Pháp Sư Thầy lúc đó tỉnh bơ Thầy hỏi nó : Đã no chưa ? nó trả lời luôn : tao phải ăn bằng hết. Thầy cười : thế cứ ăn đi, ta chờ….

Quả thực chuyện Ma thì tôi nghe và xem trên truyền hình đã quá nhiều, nhưng quá bất ngờ khi việc đó lại sảy ra ngay trong công việc hệ trọng nhất của gia đình mình làm anh em tôi bối rối không biết làm sao. Tôi đành cứ bám lấy phu nhân của Thầy mà hỏi xem phải đối phó ra sao. Vợ Thầy khuyên chúng tôi cứ bình tĩnh, nhưng trong giọng nói xem như có phần hốt hoảng, lạc giọng làm tôi càng thêm lo lắng. khi bữa tiệc cho Ma ăn sắp tàn, Thầy cao giọng hỏi nó : Thế ăn đã đủ chưa ? con Ma the thé cất tiếng : đem cho tao 2 con gà , xôi , thêm rượu ngon nữa để đem về cho em và ông tao đang ở nhà, cho tao nhiều tiền, quần áo nữa…nó bóc cam, và nhai hoa quả gau gáu, ăn như chưa bao giờ được ăn, nhìn bộ dạng nó chén thật ngon lành, không thể tưởng tượng được vì sao cái bao tử của 1 đứa trẻ con lại có thể chứa được đĩa xôi to tú ụ, 1 con gà trống thiến đến 2 kg và nó còn đang tiếp tục nhồi nào hoa quả, bánh kẹo ngấu nghiến như không hề biết no vậy ?
Đây chính là mâm cơm cúng dường hôm đó, tôi đã tranh thủ chụp được hình khi vừa gọi hồn, lúc đó con Ma chưa nhập vào em bé.

Thầy ra hiệu cho tôi đi mua thêm lễ, xôi, gà … như con Ma đã yêu cầu. Lúc này tôi mới thấy thấm thía câu châm ngôn các cụ thường dạy : chiều như chiều Vong là thế. Tôi không muốn để mất cơ hội chứng kiến buổi tiếp con Ma này, bèn nhờ chú em và 1 chú xe ôm tức tốc xuống chợ mua đồ. Lúc này đám khách xem không mời kéo đến mỗi lúc một đông, xếp thành 1 vòng tròn to như đang xem Chọi gà vậy, có đến cả trăm người. Con Ma đưa mắt nhìn quanh, nó dừng lại ở tôi, người tôi run lên, chân tay bủn rủn như muốn khụy xuống, đôi mắt nó lúc này không còn đục nữa, nó ánh lên sắc lạnh như muốn nuốt chửng tôi, cái cảm giác đó làm cho tôi mỗi khi nghĩ đến vẫn rùng mình khiếp sợ. Nó huơ cái tay gầy khẳng khiu đen nhẻm quyệt miệng rồi bất thần chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng rít lên the thé: Ông của mày đâu mà mày đến nhận, ông của tao chứ. Thầy lúc này mới hạ giọng nịnh nó : ừ thôi thì ông của ai rồi thì phân giải sau, mình cứ ăn đi rồi mà nhận tiền, quần áo, còn đem về cho em nữa mà. Con Ma lúc đó mới rời mắt khỏi tôi, tim tôi như được dịp nhẩy nhót thình thịch trong lồng ngực. lúc này chú em xách 2 túi lễ lệ khệ bước vào, thấy tôi chú hỏi xem tình hình thế nào ? tôi thông báo qua tình hình và nhờ vợ Thầy sắp lễ, lên hương tiếp, bảo chú em tránh xa sợ nhỡ có điều gì chẳng lành sẩy ra. Thầy nhỏ nhẹ nịnh Ma : thế tên mình là gì ? nhà mình ở đâu, em mình tên là gì ? trai hay gái ?… Con Ma lúc đó như hết vẻ tinh quái, nó khóc thảm thiết, vừa khóc nó vừa kể : Bố mẹ nó là người Mường ở trên Thác Bờ cách đây xa lắm, ngày xưa bán muối, gạo ở chân đồi ông Tượng kia kìa, nó hươ tay chỉ về hướng đập thủy điện Sông Đà, Bố mẹ nó bỏ rơi 2 anh em nó từ khi 8 tháng. Khi ở đây đã được ông nuôi dạy rồi. Nó khoe ông dạy nó cả chữ Nho nữa này, rồi khua tay vạch vạch như viết chữ xuống chiếu. Khi nó về đây chẳng có nhà cửa gì cả, ông thương anh em nhà tao lắm, em tao con gái, tên là Hiềng, tao là Sầy.Mấy Hôm trước thấy mấy người đào bới gì đó tao phải đi nhờ ông thần linh ở đây chuyển em và ông đi rồi sợ là hỏng nhà lấy gì mà ở,bây giờ mà tìm ông tao á, không tìm được đâu. Đứa nào mà tranh Ông tao, tao giết chết.Thầy bảo chú em tôi đem hóa tiền, vàng, kim ngân, quần áo cho Ma. Xong thấy tình hình có vẻ căng thẳng Thầy lại nịnh nó tiếp : thế bây giờ ta cho thật nhiều tiền, vàng và quần áo này, rồi làm nhà thật to cho này thì đưa ông về đây được không ? con Ma giẫy nẩy : Ông của tao, không cho đứa nào đâu. Quả thật Ông tôi mất từ hồi Mẹ đẻ tôi còn bé tí, chắc khi Ông và 2 đứa trẻ xấu số về thế giới bên kia thì tình nghĩa đã sâu nặng lắm rồi, vả lại chiến tranh hoạn nạn gia đình tôi đã để mất phần mộ của ông không chăm sóc khói hương trên 60 năm rồi, Nghĩ đến đây tôi như dâng trào nước mắt, nghẹn ngào. Phần thì thương cho vong hồn Ông vật vờ nơi đất khách, phần thì thương cho những vong hồn và những sinh linh bé bỏng bị lãng quên vĩnh viễn dưới lòng đất lạnh ; bất giác tôi uông 1 tiếng thở dài não nuột…
Cứ thế hết khóc lại cười, con Ma như không muốn rời cái thể xác bé bỏng của bé gái hơn mười tuổi đầu, tôi và mọi người xung quanh càng tăng thêm lỗi sợ . Lúc đó Thầy mới nghiêm giọng : Ngươi biết ta là ai không ? Con Ma lúc đó mới lấy lại nguyên hình, nó gườm gườm nhìn Thầy, giọng nó rít lên, sắc sảo : mày là ai thì tao sợ gì ? Thầy tiếp : ta đã cho ngươi ăn uống thỏa thuê, cho tiền, quần áo thoải mái rồi, bây giờ nếu ta bảo không nghe ta sẽ cho ngừơi bắt đấy, đừng có trách ta. Con Ma bật cười sằng sặc : ta sợ đếch gì thằng nào, hôm nọ ta ngồi ở ngã 3 kia kìa, mấy cái thằng đi qua không tránh ta, ta cho nó đâm vào ô tô đang nằm viện đấy. Mọi người xung quanh ồ lên khiếp sợ khi con Ma nói về sự kiện mấy vụ ngay ngã 3, giữa thanh thiên bạch nhật mấy thanh niên cứ nhằm cái xe đỗ ven đường mà lao vào vỡ mày vỡ mặt phải đi cấp cứu bệnh viện. Thầy nghiêm giọng : ta không đùa đâu. Rồi Thầy cầm Ấn giơ lên cho nó xem bảo : ta có Ấn vua cha Ngọc Hoàng, ta có Thiên binh, Thiên tướng ta sẽ cho bắt ngươi. Con Ma lại cười to hơn, khanh khách. Tôi thấy Pháp Sư Thầy đặt Ấn xuống mâm, giơ tay búng như người làm phép – chỉ thấy con Ma co người như đau lắm, hai tay nó quặt ngoéo về phía sau, rô đôi vai gầy guộc, mồm nó méo sệch, mặt nó giờ trắng bệch, ngửa lên phô cái cổ ngẳng dài, ngấn ghét, miệng rên rỉ, đau đớn : tha cho ta…tha cho ta….
Thầy lúc đó trông vẻ oai nghiêm lắm, khác hẳn lúc đầu. Thầy nói : cứ trói nó đấy. Thật kì lạ khi không ai giữ mà đứa nhỏ cứ ở tư thế đó, gần như không cựa quậy được, mồm nó rên khừ khừ, sùi cả bọt mép trông đến là thương. Khoảng mươi phút sau Thầy mới tiếp : nãy ta bảo ngươi rồi, đem Ông giấu ở đâu ? em dấu ở đâu ? nếu không gọi về đây ngay thì ta sẽ cho bắt nốt Thần Linh, Thổ Địa lên để tra hỏi, lúc đó đừng có trách ta, Lúc đó ta sẽ cho giam ngươi về Tứ Phủ. Nghe vậy con Ma kêu lên ai oán : Thôi con xin Thầy, Thầy tha cho con, để con đi gọi em và Ông con về…
Giọng con Ma năn nỉ nghe thật thương. Thầy tiếp :đến giờ này ta lại không cần ngươi gọi Ông về, ta sẽ cho người đi triệu về đây. Bây giờ ta cho ngươi và em gái ngươi 1 cơ hội : 1 là bây giờ ngươi muốn đi đâu, về đâu, ta sẽ cho toại nguyện. Nếu không nghe thì chỉ còn 1 con đường là giao về Tứ Phủ thôi. Con Ma lúc này mềm như con chi chi, giọng nó yếu ớt : Xin Thầy cho 2 anh em con về Đền Mẫu. Thầy hỏi : đền Mẫu ở đâu ? con Ma tiếp : ở bên kia Đà Giang, Qua cầu Đen, đền vừa sửa xong đấy. Xung quanh mọi người ồ lên 1 tiếng – con Ma biết rõ thế cơ mà, nó biết cả ngôi đền ở bên kia sông mới được trùng tu xong nửa tháng nay, thế mới biết nếu không bắt được nó hôm nay thì còn biết bao chuyện sẩy ra mà không hiểu tại sao nữa. Thầy bây giờ mới nghiêm giọng : Ngươi biết ta rồi chứ gì ? bây giờ ta cho thả ngươi ra, ta cho 2 anh em ngươi về đền Mẫu như ý nguyện. Từ nay trở đi các ngươi phải tu nhân, tích đức, không được làm điều gì ác với trần gian, ta sẽ cho theo hầu Mẫu, từ nay không sợ đó khát, rách rưới nữa. Còn Ông H phải để ông về quê hương, thỉnh thoảng cho các ngươi vẫn được về thăm Ông cơ mà, có mất Ông đâu, các ngươi có nhất trí không ? Thầy lại búng tay làm phép, lúc này con Ma như người được thả trói, nó nắn vai, nắn cổ như đau lắm và khóc lóc thảm thương : con xin nghe, con xin nghe…
Bây giờ ta sẽ viết lệnh điều chyển các ngươi theo ý muốn của nhà ngươi, phải buông tha thể xác ngươi đang chiếm ra rồi nhận lệnh, đi ngay. Thầy lẩm nhẩm câu gì đó rồi búng ngón tay 1 cái, đứa bé bỗng ngã ra, mềm oặt như tầu chuối héo. Mọi người hò nhau nắn bóp chân tay cho cháu bé, được dăm phút đứa bé mới tỉnh lại, mặt nó vẫn trắng bệch, môi tái đi như không còn một giọt máu, nó dương đôi mắt to thô lố ngơ ngác nhìn quanh như muốn hỏi nó đang ở đâu ? sao xung quanh nó đông người thế ? Mẹ đẻ đứa bé lúc đó mới òa khóc tức tưởi mừng vui khi thấy đứa con thân yêu của mình như từ cõi chết trở về, vội vàng cõng con chạy thật nhanh khỏi vùng đất dữ. Đợi mọi việc dịu đi Thầy mới đứng dậy nói với mọi người : Tôi có ý kiến với mọi người thế này : mọi người muốn xem thì phải im lặng cho Thầy làm việc, đừng ai lại gần mà sảy ra việc như vừa rồi thì khổ. Sau đó như không có điều gì sẩy ra, Thầy bảo chúng tôi thu lễ cũ, bầy hoa quả, tiền vàng mới, lên hương, lễ tiếp. tiếp.

Trên chiếc gương tròn đứng nghiêng nghiêng trên đĩa gạo, quả trứng gà vẫn đứng chân chân như trời trồng, mặc những cơn gió vẫn thổi dạt những đám cỏ ven bờ ven sườn đám đất. Chúng tôi và đám người hiếu kỳ như đã trấn tĩnh dăm phần, quây thành vòng tròn lớn quanh đàn lễ tạo thành 1 bức tường chắn cho không làm tắt cây nến đang bập bùng như hơi thở phập phồng của gió, Làm xua tan bớt nỗi sợ còn âm ỉ trong tâm những người đang khoác vai nhau. Vị Pháp Sư Thầy lấy tờ giấy ghi tên tuổi gia chủ đốt cháy rồi huơ huơ đốt trên quả trứng như vẻ đốt vía, làm trong sạch lại tâm của quả trứng. Sau đó ông cầm Chiếc Ấn có tên : Ấn đức vua Cha Ngọc Hoàng Thượng Đế, đưa vòng 3 vòng trên trái trứng, miệng đọc vài câu gì đó như kinh Phật mà tôi nghe không rõ. Sau khi đặt lại Ấn trước mâm ông lấy chiếc dùi gõ chuông gõ thật mạnh xuống mép gương 3 cái thật mạnh làm chiếc gương nún hẳn xuống đĩa gạo tạo 1 góc nghiêng đến 5%. Lạ thay quả trứng vẫn như cố tình bám thật chặt lấy mặt gương như có 1 lực hút vô hình. Pháp Sư nghiêng ghé xuống gần trứng, một tay xòe bên tai để nghe giọng nói vọng từ hư vô rồi hỏi : ai khóc đây ? xưng tên cho ta biết. Vì sao lại khóc, rồi ừ ào như đang nói chuyện, rồi ông đưa mắt nhìn quanh, ngoắc tôi và chú em lại ngồi lại gần rồi nói : các anh chú ý nghe tiếng nói phát ra từ khoảng không trên quả trứng – đấy, đấy… Nó bảo : nó là Sầy, em gái là Hiềng xin cảm ơn mọi người đã cho ăn no nê, nhưng anh em nó khóc vì rất buồn là mất ông mà anh em nó đã gắn bó từ tấm bé…Tôi nhìn quả trứng hút chặt như không thể tin ở đôi mắt của mình được nữa – quả trứng cứ rung lên từng hồi, rồi lắc lư trên mặt gương, điểm tiếp xúc vói mặt gương chỉ khoảng bằng chấm đầu 1 cây kim khâu, không hơn không kém, thật là 1 điều kì diệu. Tôi cố sức lắng nghe theo lời Thầy chỉ dẫn, Quả thực có tiếng nói lao sao như tiếng vọng từ xa xăm nghe thật trong và quá nhỏ, gần như tiếng nghèn nghẹt của máy Điện thoại sắp hết pin, chắc rằng phải khổ công luyện tập mới có thể nghe dễ dàng được. Giọng Thầy cắt ngang sự tập trung thính giác của tôi : Thôi nhé – 2 anh em ngươi về với cửa Mẫu, ta mong rằng các ngươi sẽ nhanh chóng được siêu thoát để rồi biết đâu lại được trở lại kiếp trần gian, được làm một con người. Thôi nhé, đừng trách ta. Nói xong vị Pháp Sư lấy tờ tiền địa phủ chụp lấy quả Trứng cứng đầu rồi bọc lấy nó, vặn chặt 1 đầu kín mít. Pháp Sư Thầy dựng tiếp quả trứng thứ 2 lên tại chiếc gương trên đĩa gạo, lạ thay vừa chạm mặt gương quả trứng đã hút chặt lấy mặt gương và yên vị không hề nhúc nhích. Thầy cao giọng hỏi : Vong là ai ? có tiếng vọng lao sao, Thầy hỏi tiếp : Hiềng hả, Thầy. .ừ. ừ rồi phiên dịch cho mọi người cùng nghe : đúng là Hiềng, em gái của Sầy, nó bảo muốn đi cùng anh, rồi nó khóc… nó bảo sợ lắm, sợ mất cả anh nó nữa.. Thầy bảo : thôi thì vong Hiềng theo anh về với cửa Mẫu nhé, rồi 2 anh em cố gắng mà tu thân, từ nay được về cửa Thánh vui vẻ, có ăn, có mặc đầy đủ nhé, lúc nào nhớ đến ông thì xin phép về thăm cho đàng hoàng, đừng có bỏ chốn và làm khó dễ gì cho gia chủ người ta mà các quan phạt là bị giam cầm thì khổ nhé. Thầy với tay lấy mấy tờ tiền vàng gói quả trứng như lần trước, rồi bảo chúng tôi chuẩn bị xe sang đền Mẫu bên sông luôn cho kịp. Tôi chứng kiến sự chia tay của những vong hồn bé nhỏ bơ vơ, vô hình thật là cảm động, nước mắt tôi cứ ứa ra mà không thể kiểm soát được bản thân. Cho đến ngày hôm nay, cơ duyên đã cho tôi chứng kiến được sự tồn tại thực sự của nhưng Vong Hồn bé nhỏ trong 1 thế giới vô hình, tưởng chừng như xa lạ mà sao rất đỗi thân thuộc luôn luôn song hành bên thế giới vật chất hữu hình của chúng ta. Tôi bàng hoàng bước theo sau vị Pháp Sư Thầy bằng sương bằng thịt, đang nâng niu 2 sinh linh nhỏ bé bước lên xe, đưa tiễn về phía tả ngạn con sông Đà bốn mùa sóng quận

Chú lái xe nổ máy cho xe chạy vun vút trên con phố đông đúc, chúng tôi mải nói chuyện với Thầy về việc nhập khẩu cho 2 vong. Như có người vô hình dẫn đường, chú lái xe không hề hỏi ai mà chỉ 20 phút sau xe chúng tôi đã đến cửa ngôi đền Mẫu bên tả ngạn sông Đà. Nghe nói đền này rất linh thiêng, và là ngôi đền rất hiếm hoi của thủ phủ sứ Mường này. Dân nơi đây hầu hết có gốc từ các tỉnh vùng xuôi lên sinh cơ lập nghiệp. Họ mải mê làm ăn sinh sống, việc tín ngưỡng Tâm linh gần như đã bị lãng quên, ngoại trừ 1 thiểu số dân buôn bán, vì thế tuy ngôi đền đang được Trùng tu nhưng cũng có rất đông dân Tiểu thương đến dâng hương lễ Thánh và công đức cho đền. Chúng tôi theo chân Thầy bước xuống xe, bước vào cửa đền khi đến gần ban Mẫu Thượng Thiên ngoài sân thì 2 quả trứng trong tay vị Pháp Sư Thầy đột nhiên tụt khỏi tay rơi xuống sân gạch vỡ tan trong sự ngỡ ngàng của mọi người, và điều kỳ lạ hơn là không hiểu sao mọi người đang hành lễ trong đền hễ cứ nhìn thấy vị Pháp Sư Thầy là đều chắp tay vái chào Thầy như đã quen từ lâu lắm, mặc dù Thầy ăn mặc như 1 người thường dân. Tôi cảm thấy không yên tâm về việc 2 quả trứng có vong Ma vừa bị vỡ thì Thầy giải thích luôn : Khi mình vừa bước vào đến đây thì Mẫu đã dang tay đón 2 đứa trẻ rồi, vì thế nên 2 quả trứng mới đột nhiên rơi xuống mà không hề theo ý của Thầy. Pháp Sư Thầy bảo đoàn chúng tôi thắp hương dâng lễ vào các ban thánh, vào ban Mẫu chính khấn gửi 2 vong cho về cửa Mẫu. 30 phút sau Xong việc chúng tôi lại lục tục ra về.
Sáng hôm sau chỉ trong vòng chưa đầy 1 tiếng đồng hồ vị Pháp Sư Thầy đã xác định được chính xác phần Mộ của ông Ngoại tôi nằm im lìm hơn 60 năm sâu hơn 5 mét trong lòng đất, với những bằng chứng không thể sai vào đâu được làm cho gia đình tôi phải tâm phục, khẩu phục. Và 1 điều lạ hơn là mãi cho đến sau lễ tạ bách nhật cho ngôi mộ của ông tôi, khi đi gọi Hồn ông ở 1 nơi khác, với 1 cô Đồng khác thì Vong ông tôi đã về và nói với con cháu về việc tìm thấy ông là hoàn toàn chính xác. Xin chân thành cảm ơn các nhà ngoại cảm của thế giới vô hình.
Thế giới sau cái chết có không ? sau khi chết linh hồn về đâu ? ẩn số là gì ? quả thật người phàm trần chúng ta chưa thể hiểu được. Ta chỉ có thể cảm nhận được nó qua những hiện tượng thực thực, hư hư. Hư hư rồi thực thực mà thôi. Vài câu chuyện tâm sự chia vui, buồn cùng các huynh đệ, xin cảm phiền các quý vị…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.