Ký sự chuyển mộ

Phần 11


Đái xong em nhìn thằng Linh xem có đỡ ko, 1 lát sau thì thấy nó dần dần hồi lại. Nó thở dốc hệt như người say thuốc lào thèm thở vậy, chân nó thôi ko đạp nữa mắt vẫn lờ đờ, nhìn nó có vẻ vẫn sợ hãi. Em vẫn để nó nằm im dưới đất 1 lát sau em hỏi:

-Mày bị làm sao đấy, ĐM ma nhập à mày?

Thằng Linh vẫn lờ đờ chắc vì mệt qúa nên nó ko trả lời. 1 lát sau nó từ từ ngồi dạy hổn hển nói trong sợ hãi:

-Nó là ma mày ạ, nó cứ đè lên bụng và bóp cổ tao làm tao đếu thở được. Ko có mày ra kịp chắc tao chết mất..

Thằng Linh nói đến đó thì thôi, thấy nó mệt nên em cũng ko hỏi tiếp. Em kéo nó dạy rồi tìm lối ra bờ đường. Thằng Linh vừa đi vừa ngoái lại để ý sau lưng. Ra đến đường thấy nó mệt nên em sách thay cho nó bình đá, nó đi cạnh ngay sát em lát lát 2 đứa lại ngoái đầu nhìn lại phía sau lưng. Đi được 1 đoạn thấy thằng Linh có vẻ trấn tĩnh lại rồi nên em hỏi:

-Vừa có chuyện gì vậy, mày kể tao nghe xem nào?

Thằng Linh bắt đầu kể:

Lúc tao ngoái đầu lại thấy rõ 1 bóng người mặc áo trắng để tóc xõa ngang vai dài đang đi theo, thấy tao nó lấp nó rồi dẽ vào trong ruộng ngô thò đầu nhìn ra. Tao tưởng là người đang cố tình dọa ma tao với mày từ nãy đến giờ nên tao chạy đuổi theo. Nó thấy tao chạy lại gần đến nơi liền chui tọt vào trong ruộng ngô rồi chạy. tao chạy đuổi theo nó, nó cách tao có vài bước chân thôi, nhìn nó chạy rất bình tĩnh vừa chạy nó còn vừa ngoái đầu lại nhìn tao cơ, nó cứ cười the thé đấy. Mà nhìn nó cứ lấp lửng như kiểu đang bay vậy, ko nghe thấy tiếng bước chân đâu, tao phải cúi dạp hẳn xuống để chạy còn nó cứ thẳng người chạy nhìn chả vướng víu gì cả.

Nó chạy được 1 đoạn thì dừng hẳn lại quay ngược đầu về phía tao 2 tay dơ ra trước mặt 2 bàn tay nó xòe ra rồi lao vào tao, nó tiến lại gần tao, trời tối nhưng tao vẫn nhìn rõ mặt nó, mặt nó trắng dã mồm há hốc rồi cười the thé, tóc nó để dài che kín nửa mặt phía đỉnh đầu nó nhìn đo đỏ hình như toàn là máu vậy. Nó lại gần dơ 2 tay bóp cổ tao, cái mặt nó áp sát mặt tao làm tao sợ quá ngã lăn ra. Chả hiểu sao tao ko chống cự được nữa cơ, nó ngồi hẳn lên bụng tao rồi ra sức bóp cổ làm tao nghẹt thở, tao cứ dãy rụa rồi đạp nó nhưng mà chân tao xuyên hẳn qua người nó luôn mà nó vẫn ko sao. Rồi nó nhen răng nói:

-Mẹ mày hôm nay tao giết mày, tao ko làm gì mày mà mày đập đầu tao hả

Trong lúc mày ra chỗ tao đấy nó vẫn cố ghì cổ tao , nó ở ngay chỗ mày ngồi cảm tưởng như là nó nhập vào mày vậy rồi nó quay qua bóp cổ mày nhưng chắc mày nặng vía nên nó không làm gì được. Cũng may mà mày đái kịp thời nếu không nó bóp cổ tao chết mất lúc mày bắt đầu đái thì nó lùi ra xa và cứ chỉ vào thẳng mặt tao. D ơi cái con ma đó là người chết bên vệ sông đấy mày ạ lúc tao nhìn vào đầu nó thấy be bét máu ở sau gáy, mày còn nhớ cái hộp sọ của nó không có một lỗ thủng ở sau gáy đấy. Tuy nó ở gần nhưng chã hiểu sao tao không thể nhìn rõ khuôn mặt nó tao đoán nó chỉ tầm hai mấy ba mươi tuổi. Mà mày ơi ở xung quanh bộ xương tao nghĩ đâu có quần áo mà sao con ma nó lại có quần áo mặc nhỉ. Kiểu này chắc nó chưa buông tha cho tao đâu chắc nó hàng tao đến chết mất phải làm sao bây giờ hả mày?

Em suy nghĩ một lúc rồi trả lời nó:

-Tao nói với mày từ lúc đầu mà dính vào mấy chuyện này lằng nhằng lắm lát mày về tàu rồi mang vàng hương ra chỗ bộ xương thắp nén hương rồi đặt lại hộp sọ vào chỗ cổ nó đi bà này là ma chết oan vía nó linh và hung lắm. Mà tốt nhất sáng mai mày ra hốt bộ xương lên rồi chuyển cho bà ấy lên trên bãi đi, mày đã trót đụng chạm đến bà ấy rồi thôi thí giúp người ta lun.

Em với thằng linh vừa về đến tàu thì thấy con Mực đang đứng ở mũi nó sủa mừng hai đứa em vài tiếng rồi gầm gừ đưa mắt nhìn sang phía bên cạnh thằng Linh và cắn ong ỏng rồi tự nhiên nó lao xuống sông bơi vào bờ, vừa đến bờ nó phi về phía bọn em chạy qua phía thằng linh và cứ men theo bờ sông nó chạy như đuổi 1 ai đó chạy được khoảng 50m thì nó dừng lại rồi quay đầu ra phía sông sủa nhặng lên. Nó đứng đó sủa 1 lúc lâu rồi chạy quay về phía bọn em. Thằng linh từ lúc thấy con mực lao lên nó sợ quá cứ đứng sau lưng em ôm chặt lấy em. Từ lúc thấy con Mực ra đây em cũng cảm thấy yên tâm hơn hẳn, mấy cái vong như này cho dù dữ đến mấy cũng chả dám lại gần con Mực trừ vong của con Nhung ra thôi. Rồi em với thằng linh cùng con Mực trở về tàu, con Mực lại tíêp tục phải bơi đến tàu em lôi nó lên, nó không vào tàu theo bọn em mà cứ đứng ở mũi ngồi xuống nhìn về phía dưới sông như đang canh chừng một điều gì đó.

Vào đến tàu mấy ông đang bày bia chờ sẵn bác Tiến lấy đá trong bình ra đập rồi mang vào uống thằng Linh có vẻ bình tỉnh hơn rồi. Tất cả ngồi uống phải hết gần 3 két bia mới thấy con Mực lững thững đi vào nó lại ra chỗ kế bên chậu hoa nằm lúc này đã gần 11h ông nào ông nấy đều phê phê hết rồi, thằng Linh uống chỉ tầm 2 chai nên vẫn khá tỉnh. Cậu Hoan sai thằng Linh ra mũi tắt máy phát điện rồi đi ngủ, tụi em đặt máy phát điện ở khoan mũi mà, thằng Linh ra xách đèn rồi lững thững xỏ dép đi ra. Em có tý bia vào phê phê rồi nên cũng quên tuốt chuyện xảy ra lúc tối, từ tối đến giờ em với thằng Linh cũng chả kể cho ai chuyện đó chỉ vì sợ bị cậu Hoan mắng. Mấy ông kia lần lượt lên giường nằm còn em với bác Tiến dọn đống vỏ chai. Đang dọn thì tự nhiên thấy con Mực nhỗng dậy nó lao 1 một mạch ra cửa rồi uỳnh uỵch chạy ra mũi tàu em thấy con Mực như vậy nghĩ là có chuyện gì với thằng Linh rồi nên kêu bác Tiến rồi cầm đèn chạy tra mũi cùng lúc đứng ở khoan lái chỗ cửa soi đèn ra mũi thì không thấy thằng linh đâu em với bác Tiến hốt hoảng chạy ra mũi thì thấy nấp hầm ở khoan chứa máy phát điện vẫn đóng cái đèn của thằng Linh thì rơi trên lan can. Còn con Mực thì đứng trên lan can mắt nhìn xuống sông rồi cắn liên tiếp không ngừng em rọi đèn xuống sông phía con Mực đang cắn thì thấy 2 cái dép của thằng Linh nổi lên em đưa đèn cho bác Tiến rồi lao xuống sông mò con Mực thấy vậy cũng lao xuống theo con Mực cứ bơi vòng quanh rồi đợp đợp liên tiếp. Em lặn xuống dưới sâu mò, lặn xuống tầm 3m
thì quờ tay được buối tóc của thằng Linh và bơi ngược lên, có vẻ như là nó vẫn chưa chết tay nó vẫn quờ quờ nhẹ lên phía trên, chắc là mới bị kéo xuống nước thôi, em lôi nó lên khỏi mặt nước và kéo nó vào mạn tàu bác Tiến cúi xuống túm lấy cổ áo nó. Em trèo nhanh lên tàu rồi cùng bác Tiến lôi nó lên và hô hào mọi người ở trong tàu ra:

-Thằng Linh chết đuối rồi cậu Hoan ơi.

Em quay ra nhìn con Mực thì thấy nó lại đuổi theo hướng men sông y như lúc tối và rồi lại nhìn lại ra phía giữa sông cắn, có lẽ là vong bà đó chạy ra đến chỗ con Mực rồi ra giữa sông nên con Mực không làm gì được thì phải.Thằng Linh nó vẫn thở rồi nôn ồng ộc nước từ mồm ra mắt nó trợn ngược và trắng dã như người bị dại mọi người đỡ nó ngồi dậy rồi đấm lưng cho nó. Em nghĩ là thằng Linh chắc lại bị vong bà kia lôi xuống sông chứ không phải do té ngã thằng này ở quê nó bơi giỏi mà giả sử có ngã thì cũng chả sao cái lan can tàu cao hơn nửa mét như vậy thì làm sao mà ngã được. Lúc tối em có nói với nó là mang vàng hương ra chỗ bộ xương để thắp hương nhưng 2 đứa mải uống bia nên quên bén đi mất có lẽ vì thế nên mới xảy ra chuyện vừa rồi.
Lát sau thằng Linh có vẻ như đã tỉnh cậu Hoan hỏi nó:

-Mày làm sao mà bị ngã xuống sông vậy bị chuột rút hay sao mà không ngoi được, mày mà cứ như thế có ngày chết chìm đấy.

Thằng Linh vừa thở hỗn hển vừa mếu máu nói: Cháu bị ma nó lôi chú ạ, cháu vừa ra đến mũi thì tự nhiên có người ở dưới sông chồm lên túm lấy áo cháu giựt mạnh cháu làm cháu lao đầu xuống nó cứ lửng lờ ở mặt nước, rồi hai tay dìm đầu cháu xuống làm cháu không ngoi lên được rồi lát sau nó lại ở dưới sâu hai tay cầm lấy chân cháu rồi kéo xuống. Lúc thằng Duy với con Mực lao xuống nó mới chịu buông chân cháu, thằng Duy với con Mực mà không nhảy xuống sớm chắc cháu bị nó dìm chết dưới sông rồi.

Cậu hoan có vẻ không tin và chửi nó:

Này mày bị hâm à, mà lúc sáng nay hai thằng mày có nghịch ngợm gì đến bộ xương ở kia không?

Em kể lại toàn bộ sự việc của thằng Linh cho cậu Hoan nghe lát sau mặt cậu có vẻ tức giận cộng với lo lắng và nói:

-Tao đã bảo với chúng mày rồi mà xương cốt của người ta thì đừng có mà đụng đến, có mấy tàu trước đổ ở đây toàn bị vong của nó trêu suốt cứ đêm đêm là nó lại đứng ở mũi tàu cười the thè trêu người ta. Tàu mình mấy lần trước đổ ở đây nửa đêm tao thấy con Mực cắn mở cửa sổ ra ngó xem có chuyện gì không thì thấy bóng người đứng ngay chỗ bộ xương rồi rời rời tay vào tàu.
Tao tưởng là ai gọi nên ra mũi xem thế nào, tao gần ra đến nơi thì thấy nó quay đầu lại đi, tao cầm đèn pin dọi vào phía nó thì ko thấy nó đâu nữa. Tao cũng tưởng nó là đứa điên nào rồi dặt dẹo lang thang ra bờ sông thôi, đêm hôm như vậy thì ai dám ra chứ. Con Mực hôm ấy cũng lao xuống sông rồi phi lên bờ đuổi theo, tao sợ nó đuổi rồi cắn người ta nên quát nó quay lại. Sáng hôm sau tao sang tàu thằng đỗ bên cạnh chơi, nó cũng kể y như vậy luôn. Tàu nó có đứa trẻ con tầm 2 tuổi, cứ hôm nào mà tàu đỗ ở đây là cả đêm nó quấy rồi khóc oe oe, dỗ dành thế nào nó cũng ko chịu im. Mẹ nó bảo là có vong vào quở đứa bé nên ra thắp hương đốt vàng và khấn, 1 lúc sau thì đứa bé im hẳn.

– Chúng mày ít tuổi nên tao nói cho mà nghe, việc của người ta thì kệ người ta, việc mình mình cứ làm, người ta ko làm gì mà mày lại rút đầu người ta ra rồi ném sang chỗ khác thì nó chẳng về nó hành. Thằng Linh mày bốc mộ với bố mày quen rồi thì tầm sáng mai ra gom lại xương, kiếm cái hòm đựng rồi chôn xa xa vệ sông ra. Lần sau chúng mày cấm có nghịch ngợm, đêm nay mày ở nguyên trong tàu cấm được bước chân ra ngoài cửa, nó vẫn đang lai vãng quanh đây để kéo mày xuống đấy. Ko thì lát lên ngủ cùng tao với thằng Duy.

Cậu Hoan nói xong liền kêu mọi người dìu thằng Linh vào tàu, cậu cùng bác Tiến với anh Tú mang vàng hương ra hẳn chỗ bộ xương để đốt. Thằng Linh đêm nay ra giường em ngủ cùng, thằng này nó vô tư thật nằm 1 lúc đã gáy như sấm rồi. Em cứ nằm nhưng ko sao ngủ được mới lại buồn đái nữa, lúc tối làm 3 4 chai bia, em mà uống bia là cứ 1 lúc là phải đi vệ sinh. Lại phải mở cửa ra ngoài à, nghĩ cảnh ra ngoài cũng hơi sợ sợ, mình mà ra ngoài chẳng may vong bà đó nhìn nhầm tưởng mình là thằng Linh rồi kéo áo lôi xuống nước dìm mình như lúc dìm thằng Linh thì chết cha.

Nhưng mà thật sự là buồn đái lắm rồi, cứ quay qua quay lại rồi ưỡn người lên để nhịn đái. Cảm giác như là nước đái nó dâng lên tận đầu chim rồi, thở mạnh 1 phát có khi cũng tuôn ra ngay lập tức. Cứ tình hình này nhịn đến sáng làm sao được cơ chứ, rồi chợt nhớ ra vụ lúc chiều, nước đái mình chẳng phải làm cho vong bà đó sợ phải bỏ chạy còn gì. Ma với tà mệt chết đi được, vong nào cũng hiền và dễ thương như vong con Nhung có phải thích ko. Mà lâu lâu con Nhung chả thấy nó lai vãng gì cả, lúc nó mới chôn hay đến thăm mình với con Mực lắm mà, cũng chả nhìn thấy hay nghe thấy con Nhung đâu, mình chỉ cảm nhận được dường như là nó đang ở cạnh mình, rất gần, rất gần. Mới lại nhìn con Mực vẫy đuôi rồi chạy nhảy loăng quăng là biết nó đến mà. Bây giờ có khi con Nhung siêu thoát được rồi chăng, tự nhiên nhớ nó và muốn nó ở đây, ngay lúc này thì tốt biết mấy. Có con Nhung ở đây cho nó ra đánh nhau với vong bà kia, hồi còn sống con Nhung rất hay đi đánh nhau cùng với con My mà, nó mà chết chắc vía cũng linh và hung chả kém gì bà kia đâu.

Suy nghĩ vẩn vơ 1 lát rồi quyết định chồm dạy mở cửa đi đái, em vừa mở cửa liền tặc tặc lưỡi để gọi con Mực, con Mực nghe thấy phi vào chỗ em đứng, lúc này an tâm hơn phần nào rồi. Mình trong tay đang nắm giữ cả 2 bả bối trừ tà mà, đó là nước đái và con Mực. Thế là yên tâm kéo khoá quần ra đái thôi, đái 1 lúc lâu mới hết cảm giác phê thật. Xong em đóng cửa chui vào giường nằm ngủ tiếp, đang mơ mơ màng màng thì nghe thấy tiếng con Mực sủa um lên ở ngoài mũi, lát sa thấy tiếng bước chân của con Mực, hình như con Mực đang đuổi bắt cái gì thì phải, nghe thấy nó chạy uỳnh uỵch vòng quanh tàu và sủa. Mọi người tỉnh dạy mở cửa ra ngoài ngó thì ko có ai, con Mực đứng ngay chỗ khoang lái và nhìn ra sông cắn như cắn ma. Mãi 1 lúc sau nó mới chịu im, thằng Linh tỉnh ngủ 1 lát rồi nó lại vô tư chùm chăn gáy tiếp, em thì mất ngủ luôn từ đó, nằm im trên giường nghe tiếng sóng nước đánh nhẹ vào mạn tàu dào dạp, tiếng gió thổi qua các lỗ hổng mái tre quanh tàu như đang thổi sáo vi vu vậy, thi thoảng có cục gỗ nào chôi rồi va vào mạn tàu cục 1 tiếng mạnh, rồi tiếng chó sủa của dân ở xa hàng cây số cũng vang vọng đến đây. Trong cái không gian im ắng này, nằm đây dường như có thể nghe thấy mọi thứ thì phải. Em nằm nghe và thiu thiu ngủ lúc nào ko hay, con Mực chắc cũng thôi ko cắn nữa, từ lúc đó đến giờ nó im rồi thì phải. Ko biết là nó vào lái ngủ chưa hay là vẫn nằm ở mũi canh chừng. Trong vòng 1 ngày mà biết bao nhiêu chuyện sảy ra, ngày mai ko biết chuyện tiếp theo sẽ là gì đây?
Sáng hôm sau mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường, bác Tiến dạy sớm và đi chợ mua thức ăn, thằng Linh với 2 bác khác đang dọn dẹp múc nước rội xung quanh tàu cho trôi sương đọng, cậu Hoan với mấy anh kia thì vẫn nằm trên giường ngủ còn em thì ra mũi ngồi ngáp và hút thuốc. Con Mực hôm qua nó thức cả đêm thì phải, nó phờ phạc chui vào cái ổ trong tàu rồi lăn quay ra ngủ.

Sau khi ăn cơm buổi xong thì cậu Hoan nhắc lại chuyện đêm qua rồi sai em đi tìm xem có cái gì để đựng xương ko, em loanh quanh tìm cuối cùng cũng kiếm được 1 cái hòm gỗ đựng đồ cũ, to gần bằng cái hòm tôn mà sinh viên ngày xưa hay dùng để đựng đồ đó mấy bác. Hòm có lắp đậy có khoá hẳn hoi mỗi tội hơi bẩn 1 chút, em mang ra ngoài cùng thằng Linh đánh rửa sạch sẽ. Cũng định đi mua 1 cái tiểu cho tử tế nhưng chỗ bán tiểu ở xa lắm, lại ko có xe nữa khênh bộ ra đến đây cũng chết thôi thì dùng tạm cái hòm gỗ này cũng được. Khéo sau này chôn xuống rồi người ta đào thấy nhìn cái hòm lại tưởng hòm kho báu cũng là, mở ra thấy toàn đầu lâu xương sọ thì hay.

Chuẩn bị xong đâu đấy cậu Hoan sai em với thằng Linh khênh cái hòm cùng vàng hương hoa qủa lên bờ, bác Tiến và mọi người mang xẻng, thùng theo sau. Bác Tiến bày hoa qủa ra đĩa thắp hương và khấn tạ tội, xong đâu đấy thì thằng Linh bắt đầu vào công việc chuyên môn của nó.

Thật sự là em nhìn cái bộ xương này nó chẳng khác gì khúc gỗ cả, ko thấy có cảm giác gì là sợ hết. Nhìn bộ xương phơi nắng gió lâu ngày nó đã đen lại, cỏ dại mọc tùm lum xung quanh, kiến nó cũng làm tổ luôn ở đó rồi. Bà này chết lâu lắm rồi mà vong vẫn còn lởn vởn chưa siêu thoát được, chắc hẳn là lúc chết oan uổng lắm đây. Hoặc cũng có khi tại thể xác xương cốt chưa được chôn cất tử tế nên vậy, cũng giống như con Nhung ấy. Cầu mong là sau khi làm xong thì bà ấy sẽ siêu thoát, khỏi phải vất vưởng ở cái bãi sông hoang vu để mà chêu chọc, chọc phá người ta như vậy. Và cũng đừng tìm đến để mà làm hại thằng Linh nữa.

Thằng Linh gom và gỡ dời từng cái xương và chất lại thành 1 đống, nó lấy cái thùng ra sông múc 2 xô nước và mang lại. Nó nhặt từng đoạn cho vào thùng nước lấy tay kì cọ thật sạch, trước tiên là cái đầu lâu, đất nó chui và rính két vào trong nên rửa mãi mới sạch. Thằng Linh đặt cái đầu lâu ở phía đầu tiên trên hòm sau đó là xương sườn cùng với 4 khúc xương cánh tay, do cái thùng nó hẹp lên xương chân và xương chậu thằng Linh xếp trồng lên nhau. Nhìn cũng khá đẹp mắt và sạch sẽ, xong xuôi nó đậy lắp hòm lại và ra rửa chân tay.

Cậu Hoan cùng mấy anh kia chạy lên bãi ngó quanh để kiếm chỗ nào chôn, nhưng ở đây toàn là bãi ngô và đường đi nên ko chôn được, chôn ở vệ sông thì bằng hoà được vài năm là nó nở xuống sông ngay. 1 lát sau cậu chỉ tay về phía xa xa chỗ cây sung dại cổ thụ, cây sung này to lắm mọc ở giữa 2 bên là 2 bãi ngô, mình nó chiếm lấy 1 khoảng khá rộng. Chỗ cây sung cũng khá cao so với xung quanh, chôn ở đấy thì đẹp thật. Nghe bọn chăn trâu ở bãi nói là cây sung này có ma nên ko ai dám chặt và cũng chả ai dám lại gần nó. Thấy bảo ngày xưa có người treo cổ ở đó chết, sau này có 1 bà điên đi đến cây đa ăn nằm ở đó rồi cũng chết luôn. Người dân sợ nên tầm trưa chả ai dám lại gần, trời có nắng nóng đến mấy cũng ko ai dám ngồi nghỉ ở gốc sung vào lúc trưa và tối.

Cậu Hoan cũng biết chuyện đó nhưng cậu mặc kệ, cậu bảo ma thì chơi với ma, cho bà này ra cùng nữa cho vui, chỗ này đất cao lại xa bờ sông, chôn 1 thời gian là dễ sung nó ôm vào nước lũ có lên ngập cũng ko lo mất hòm.

Bọn em đào cách gốc sung tầm 3 4 mét rồi chôn cái hòm xuống, bác Tiến lại thắp hương rồi cùng mọi người trở lại tàu. Tàu đỗ thêm 3 đêm ở đó rồi chạy, 3 đêm đó cũng ko có hiện tượng gì sảy ra nữa, con Mực cũng ko cắn nhằng nữa. Nhưng đêm em nằm ngủ nghe thì có vẻ tiếng chó của người dân trong làng gần phía cây sung sủa nhiều hơn thì phải, chẳng có lẽ bà ấy chuyển vùng hoạt động lảng vảng vào trong làng chêu chọc người ta tiếp. Nếu thật vậy cũng chả sao cả, cho bà ấy đỡ buồn dù sao vẫn khá khẩm hơn so với việc 1 mình lạnh lẽo làm ma ở mé sông.

Sau này tàu em thi thoảng cũng ghé vào đó đỗ, mỗi lần lên bờ đi chợ em và thằng Linh lại mua ít hoa qủa vàng hương rồi ghé vào đó thắp. Còn hiện tại chỗ đó là 1 công ty gạch tuynel nằm trên rồi, chắc người ta đã chuyển bà ra nghĩa địa khu trong làng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.