Ma Ban Trưa

Phần 6


con vật đó thì đến giờ em vẫn nghĩ nó chỉ là con thằn lằn (thạch sùng) mà thôi, nó ko phải là điều đáng sợ nhất trong buổi trưa hôm đó đâu…
Không biết các bác ở nơi khác có tục là thấy con gì quá to, quá lớn, quá lạ thì sinh nghi rồi bảo rằng có điềm gì đó xảy ra, hay là ông bà ở nơi xa về đây hóa thân vào con vật gì đó thăm nhà…
Đó chính là thứ mà sau này khi bình tĩnh lại em mới nhớ ra được.

2 phòng trọ đối diện nhau và ở giữa là 1 dãy hành lang nên không có chuyện 2 phòng chung 1 hầm rút đâu ợ, điều đó tức là con vật đó không thể chui từ toilet phòng em sang phòng 2 vợ chồng kia.
Càng không thể là thằng nhỏ tự chạy vô phòng chị vợ lại được, vì nó vào phòng em thì chưa thấy đii ra + phòng chị vợ vẫn đóng im ỉm khóa trong từ đầu đến cuối.

Rất nhiều điều kỳ lạ xảy ra trưa đó, nó ám ảnh em và kể từ đó (em còn nhớ là năm 2009) em rất ít khi ở lại đêm.
…tiếp…
thằng nhỏ đó – hiện tại em vẫn không rõ là trưa đó em nói chuyện là nói với thằng nhỏ nào nữa. Gia đình đó chỉ mới có 1 đứa con trai, ko hề sinh đôi, cũng có thể đó là đứa trẻ hàng xóm mặc giống kiểu quần áo, cơ mà tại sao nó lại quen em thì em không lý giải được.

Em khăng khăng nói rằng thằng nhỏ giỡn với em trưa hôm đó không phải là con của cặp vc đó vì điều mà em sắp kể sau đây.
Anh chồng thấy cảnh đó thì quá hốt, ảnh liền ôm thằng nhỏ ra ngoài giường, nhờ tụi con gái phòng bên trông chừng rồi bay lại vào toilet ngay.
Điều này thật không tưởng…các bác cũng biết là xương cẳng chân thì dính liền nhau và cứng không tưởng được, cấu trúc bồn cầu lại uốn lượn như hình chữ U, vậy thì ngập được tới 1/2 ống quyển thì có nghĩa là cái chân của chị vợ nằm rất sâu trong bồn cầu rồi, có thể là đã gãy 2-3 khúc trong đó rồi ấy.

Anh chồng sau khi vào lại toilet thì liền hùng hục kéo chân chị vợ ra, chị ấy bất tỉnh nên cũng không kêu la đau đớn gì hết, anh chồng thì cắn răng mà kéo nhưng có vẻ khó lắm.

Em nhào vô giúp 1 tay, kéo chân chị ra. Cảm giác như là chân chị dính với bồn cầu ấy, cứ kéo ra được 1 lúc thì lại tụt vào 1 ít, gần như là không thay đổi gì.
Em hét tụi bạn lượm cái búa hay cục sắt, cục đá gì đó gần đấy vào đập bể bồn cầu mà cứu chị vợ vì chị ấy vẫn còn thở bình thường. Ngay lúc em lò mặt ra ngoài thì có 1 con bướm to rất to, chỉ 1 màu đen bay từ cửa chính bay vào.
Tụi con gái thì đang thần hồn nát thần tính rồi, tự nhiên thấy con bướm siêu lớn bay vào thì tụi nó hoảng quá ôm thằng nhỏ chạy luôn về phòng.
Bà bướm (to quá nên gọi bằng bà) bay vô phòng, lượn 1 phòng rồi bay ra đi mất, mấy thằng bạn ở ngoài thì lấy dép ném nhưng bị tụi con gái cản lại nên thôi, nhìn nó bay dần dần ra cửa rồi quẹo sang trái mất biệt.
Lúc bà bướm vừa bay ra khỏi cửa phòng 2 vc thì đột nhiên chị vợ thở dốc rồi bừng tỉnh, liên tục than đau chân. A chồng bất lực nhìn chị vợ khóc mà không dám kéo mạnh, 2 vợ chồng sụt sùi làm em cũng nản theo luôn…
Rồi không hiểu sao anh chồng nắm chân kéo mạnh lần cuối, cái chân mềm nhũn được kéo thẳng ra khỏi toilet với 1 hình thù quái lạ, gãy gấp khúc cứ như bàn chân bị bẻ ngược lại.

2 vc mừng mừng tủi tủi, a chồng vác chị ra giường ngoài ngồi để chị hoàn hồn, chị nhất quyết không ở lại phòng này mà đòi ra ngoài đường hoặc sang phòng khác kia. Anh chồng nhìn em như muốn qua phòng tụi em, cơ mà em ko phải chủ phòng nên cũng lắc đầu thôi…thế là ảnh bế chị ra ngoài hành lang giữa. Ra rồi chị lại mếu máo hỏi thằng con đâu, trả con cho tôi…
Trưa đó là 1 trưa đầy tiếng than khóc và đau khổ…
Thằng nhỏ được mang ra trả vào vòng tay chị, nó vẫn thở bình thường nhưng không biết là bất tỉnh hay ngủ quên nữa.
Bà chủ nhà nghe ồn ào nên sang hỏi chuyện, tụi em cũng tò mò hóng vì đây cũng là chuyện hệ trọng liên quan đến nơi ăn ở của tụi em chứ phải giỡn đâu.

Chị vợ kể rằng trưa chị úm thằng cu ngủ trưa, chị đang ngủ ngon lành thì lại nghe tiếng nước chảy (lại nước chảy, cũng căn phòng đó).
Chị giật mình thức dậy thì không thấy thằng nhỏ đâu hết, cửa thì vẫn khóa trong nên chị cũng yên tâm, nghĩ là thằng nhỏ dậy đi đái.
Chị nhắm mắt nằm chờ 1 lúc vẫn không thấy nó đi ra, chị gọi vài tiếng nhưng vẫn chỉ là tiếng nước chảy trả lời.
Chị liền nhào vô toilet, rồi chị bật ngửa ra từ toilet luôn. Thằng nhỏ chị đang lôi đi trong toilet bởi 1 bóng đen, cũng không rõ là bóng đen hay là gì nữa, vì trời buổi trưa nhưng phòng cũng kín lắm. Cái bóng đen cứ lập lờ dưới bồn cầu, còn thằng nhỏ thì đi vòng quanh bồn cầu như muốn tìm cách đi xuống vậy.
Chị la lên tên thằng nhỏ “Biiiiii” rồi lao vào bế thằng nhỏ ra ngay tức khắc, quả là tình mẹ con không gì sánh bằng thật. Chị bế thằng nhỏ ra được nửa chừng thì cái chân chị bị 1 thứ gì đó móc vô rồi rất nhanh, nó lôi thẳng chị xuống cái bồn cầu. Chị cố gắng đạp nhưng cứ như đạp vô không khí vậy, 1 chân thì bị níu chặt và 1 chân thì đạp hoảng loạn vào hư không. Chị cố gắng la lên nhưng không thể, cảm giác như là bị bóng đè vậy (em đoán vậy, không biết là la lớn nhưng không ai nghe hay là hoảng quá la không được). Rồi 1 lúc sau chị ngất đi, tay vẫn ôm chặt thằng nhỏ.

Rồi khi chị tỉnh dậy, chị thấy anh chồng đang ôm chị và mọi chuyện cứ như lúc nãy đến giờ. CHuyện được chị kể trong time chờ xe cấp cứu xuống vì chân chị bị biến dạng ghê quá, không ai dám sơ cứu hết. Lúc lên xe mà chị ngất lên ngất xuống mấy lần nhìn thật là thảm, tụi con gái thì mặt không còn giọt máu luôn.
Anh chồng cũng theo xe cấp cứu, đến sáng hôm sau anh ấy quay lại cùng 2 người nữa, vào phòng lấy hết đồ đạc và trả phòng ngay hôm đó luôn.
Kể từ ấy cũng không nghe được gì về gia đình đó nữa, cái cảm giác sợ sệt khi ở đối diện 1 căn phòng bá đạo như thế cũng làm cho em và bọn bạn không có time nghĩ ngợi được gì ngoài việc học cho xong rồi đi khỏi dãy trọ này…

Toilet của tụi em thì vẫn bị đóng cưa từ ngày hôm đó cho đến ngày rời đi, cả phòng khi có nhu cầu thì sang phòng bạn hoặc dậy sớm lên trường mà đi, ra ăn sáng hoặc cafe rồi giải quyết luôn chứ ko ai dám bước vô căn phòng đó nữa.

…..
Đó là những gì em chứng kiến được khi còn là sv, em vẫn không tin là có ma, nhưng đúng là có những sự việc không thể giải thích được. Giờ ngồi đây hồi tưởng kể lại mà cứ có cảm giác sợ sệt, có tiếng động gì rung lên là lo ngó nhìn phía sau lưng ngay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.