Tân Thuỷ Hử

Full


Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, từ cái thời mà napoleon chưa mọc lông, còn mặt quần thủng đít chạy lông nhông, đuổi chim bắt bướm cùng đám bạn của ông

Ở 1 vùng đất xa xôi có vương quốc nọ đang trong thời kì cực suy thoái, nạn cướp, hiếp, giết khắp nơi, xảy ra mỗi ngày, khiến dân chúng phải nơm nớp lo sợ khi bước chân ra đường chúng hiếp từ các em tuổi teen đến các bé gái mầm non lẫn các cụ già 70-80 tuổi. Những đồng dâm ở vương quốc Hiếp Dâm sang đây cũng phải gọi chúng bằng sư phụ.
Bên ngoài vương quốc thì bị thằng láng giềng nó hiếp dâm bên trong gian thần lộng hàng, 1 tay che cả mặt trời, coi trời bằng cái nắp cống, coi luật pháp như tờ giấy chùi đít. Đặt biệt các đại thần có 1 sợi dây thần kì dài vô tận, dù rút bao nhiều lần nó cũng k bao giờ hết, mỗi lần dính phốt các quan lại đem sợi dây ra rút. Quả đúng như tên gọi, chỉ cần rút dây thì họ nhanh chóng thoát khỏi nguy hiểm, dù phốt nặng tới đâu cũng được rửa sạch và ghế họ ngồi càng thêm vững chắc. Những lời các quan nói ra dù đúng hay sai, ngu hay khôn đều là chân lý, đứa nào chống đối đồng nghĩa với phản động
Ở vương quốc đó tất cả các quán ăn chỉ được phép bán duy nhất món cơm sườn, quán nào có ý định bán các món khác sẽ bị đóng cửa trong vòng 3 nốt nhạc, dân chúng ở đó cũng chỉ được phép ăn duy nhất món cơm sườn nhưng bù lại họ sẽ được triều đình phát miễn phí rất nhiều bánh vẽ và kẹo niềm tin để tráng miệng.
Hệ thống quan lại gồm có: quý tộc, công thần, tăng quan và nho sĩ. Quan chế thời kỳ này đã được chia thành 9 phẩm (từ nhất phẩm tới cửu phẩm), phía trên là các vương hầu quý tộc, bên dưới chia làm 2 ban văn võ, các quan trong (trung ương) và quan ngoài (địa phương),được chia ra nhiều bộ như bộ hình, bộ lại,bộ công, bộ binh, bộ lễ..vv.., bên dưới địa phương là các quan thất phẩm lo việc lấy tấu sớ của dân chúng gửi lên triều đình và tham gia giải quyết tấu sớ, bạn bạc quốc sự. Mỗi phủ, châu, huyện có 1 quan đứng đầu cai quản…
Tổ chức quan chế khoa học là thế nhưng thực tế các trọng thần lại làm việc theo kiểu bầy đàn, các trọng thần nắm hết mọi quyền hành, tứ trụ nắm quyền tối thượng, những ai k theo bầy sẽ bị hạ bệ và đuổi về quê làm nông dân chăn rau sống qua ngày. Trên thể chế thì muốn làm quan phải thông qua thi cử và được các quan thất phẩm đề bạc mới được ra làm quan, lý thuyết là vậy nhưng trên thực tế thì chức quan đa số chỉ rơi vào tay những kẻ có tiền và sinh ra trong gia đình có truyền thống loạn luân (COCC), những kẻ k có tiền và k phải là sản phẩm của ông nội và cháu gái loạn luân tạo ra thì dù tài giỏi tới đâu cũng chỉ xin dược những chân sai vặt.
Trong triều những vị trung thần thì bị đì rồi gián chức, còn các vị quan thất phẩm chỉ là những chức quan hữu danh vô thực, họ chỉ được phép góp ý, k được phép bàn bạc chính sự. Những ý kiến đóng góp của họ chỉ như nước đổ đầu vịt, k đọng lại được bất kì thứ j vào não của bọn đại thần, họ chỉ là tấm bình phong che mắt cho chúng thâu tóm quyền lực, làm mưa làm gió.
Trong triều thối nát là zậy, ở các phủ, châu huyện còn bê bết hơn, bị tri phủ, tri châu, huyện lệnh tham lam vô độ, chúng vơ vét tham ô của dân chúng k chừa 1 thứ chi, từ tiền của trẻ em khuyết tất, tiền ủng hộ thiên tai tới cái nhà xí, bể phốt, hễ có thế ăn được là chúng chia nhau nuốt trọn k chừa 1 thứ j
Bên dưới thì bọn bộ đầu, sai nha chẳng khác nào cướp cạn, cướp trắn trợn nhất là bọn sai nha mặc kim bào. Chúng bố trí lực lượng trấn giữ khắp các con đường mà người dân hay qua lại với câu cửa miệng:” Đường này do ta xây, cây này do ta trồng, muốn đi qua dâu phải nộp tiền mãi lộ.”
ai ý kiến ý cò, này nọ lọ chai thì lần sau đừng hòng lếch xác qua đường này nửa bước. Chúng chuyên trấn lột và thu tiền bảo kê của các tiêu cục áp giải hàng hoá đi qua, tiêu cục nào muốn yên ổn làm ăn thì phải cống nạp cho chúng theo tháng hoặc theo quý, bằng k thì nên sớm bỏ nghề áp giải hàng hoá.
Bọn sai nha áo xanh thì k cướp trắng trợn như bọn kim bào nhưng lại vô cùng hống hách, thông đồng với bọn thảo khấu và coi mạng người như cái giẻ lau, người dân hễ thấy chúng nhìn đểu là sợ hãi vô cùng, k ít người vì dắt tội với chúng vì quá sợ hãi mà tự té ngã trọng thương, nhẹ thì gãy răng, trật khớp, xái quai hàm, nặng thì gãy xương, bầm dập, thậm chí là mất mạng.
Phủ khai phong cũng chỉ là nơi diễn kịch cho dân chúng xem, các vụ trọng án thì Thanh Thiên đại nhân chỉ đóng vai trò như con rối cho các quan đại thần ngồi sau giật dây. Phạm nhân, thầy cãi lẫn bách tính bên ngoài công đường chỉ đóng vai trò là kháng giả vì bản án đã được định sẵn khi phạm nhân còn chưa bị bắt.

Thấy thế sự phiền hà, dân chúng mê muội, gian thần lộng hành vơ vét của cải, bòn rút quốc khố, hại nước hại dân. Đã có k ít các nhà nho yêu nước, nghĩa sĩ Lương Sơn viết sớ can gián triều đình và cảnh tỉnh dân chúng. Nhưng buồn thay k những công sức và lòng thành của họ k được đền đáp, mà cả dân chúng lẫn triều đình đều coi họ là đồ tặc khấu, là quân phản loạn. Để đáp lại, triều đình cử tổng quản thái giám làm khâm sai cầm thượng phương bảo kiếm và dẫn theo 258 vệ binh thần thánh đi tìm những người viết sớ nhét vào mồm họ 2 bao cao su và củ hành đến tận răng, sau đó tống giam vào ngục của bộ hình. Hễ ai rái ý cái đại thần hoặc tìm cách mở mang dân trí, có nguy cơ phá hoại chính sách ngu dân của triều đình thì cũng bị chụp mũ phản loạn, cho là gian tế của triều đại trước trà trộn vô nhằm lật đổ triều đình, và chịu chung số phận như các nghĩa sĩ Lương Sơn Bạc.

Tương truyền rằng phủ bộ hình là chốn vô cùng đáng sợ, bị bắt vào đó như bước chân vào Quỷ môn quan, những kẻ bị bắt vào đây k cần biết có tội hay k nhưng k có khái niệm lành lặng mà trở ra, nhẹ thì gãy răng, nặng bầm mắt, nặng thì bị liệt, tàn phế…khắp nơi bố trí đầy cạm bẫy, cạnh bàn thì sắc bén như gươm,tường thì treo đủ các loại dây kiểu thòng lọng, sàn nhà rất trơn vì được tráng bằng loại men cao cấp sau đó đổ dầu ăn, dầu nhớt khắp phòng, bước vào đây dù có đi đứng cẩn thận tới đâu cũng k thể k té ngã, có nhiều người bị bắt bỗng nhiên bị chết với những lí do lãng xẹt như té đập đầu vào cạnh bàn chết, té vướng vào dây áo ngực của huyện lệnh phu nhân phơi trong phòng chết, té cắp đít vào dùi cui rách đít lòi trĩ chết, treo cổ bằng dây thun quần chết. Dù là chết bất thường trong phủ hình bộ nhưng vì thấp cổ bé họng nên thân nhân cũng phải âm thầm đem về mai táng mà k biết kêu ai.

Một số người bị bắt oan sau khi được thả ra kể lại khi bị bắt vào bộ hình họ bị tra tấn rất dã man hơn cả thời trung cổ như thông đít hội đồng k dùng dầu ăn, bôi mật ông vào chim sau đó bắt bỏ vào ổ kiến lửa, nhốt vào phòng kín tứ phía được dán kín bằng 108 bức ảnh tự sướng của thím Dragon Japan, trần nhà thì dán bằng ảnh tự sướng của dạ xoa La Thị Bải, hàng ngày dù ăn ở, ỉa đái họ đều bị hình ảnh tự sướng của thím Dragon Japan ám ảnh, đêm đến thì bị ảnh thím Bải làm cho kinh hồn bạt vía và gặp ác mộng hằng đêm,chỉ cần tra tấn trong 1 tuần thì dù oan hay k cũng phải thành khẩn nhận tội.
Vì thế trong dân gian hay truyền tai nhau về câu chuyện Gấu và Thỏ để nhắc nhở nhau rằng đã bi bắt vào phủ bộ hình thì dù có tội hay vô tội thì cũng nên thành khẩn nhận tội 1 cách nhiệt tình để tránh bị hành hạ về tinh thần và thể xác.
Nói thêm những người được thả sau khi bị bắt oan k phải nhờ bộ hình tìm ra được chân tướng, mà họ được minh oan bởi hung thủ thật sự thấy ngứa đít với kiểu phá án của phủ hình bộ và cảm giác tội lỗi cắn rứt lương tâm nên mới ra đầu thú.

Dân chúng trong vương quốc đều biết trong triều đình có rất nhiều tham quan đang bòn rút quốc khố mỗi ngày, k những ăn cắp quốc khố từ thuế của bá tánh mà chúng còn bòn rút luôn cả ngân lượng của các vương quốc khác cho họ vay, nếu tình hình vẫn tiếp diễn thì quốc khố sớm muộn cũng cạn kiệt và vương quốc phải gánh 1 núi nợ. Tuy vương quốc đang bên bờ vực thảm hoạ và ngày tận thế đang gần kề, đến lúc quốc khố trống rỗng, các vương quốc chủ nợ sang đòi thì dân chúng sẽ là những người phải nai lưng trả nợ cho vương quốc, cái đại thần và quan lại chỉ việc ăn, ỉa và xả rác thôi, còn việc dọn dẹp và trả nợ lại đổ lên đầu dân chúng.. Nhưng dân chúng vẫn k hề hay biết, họ vẫn u mê và đắm chìm trong thế giới ảo mà họ cho là thiên đường do triều đình vẽ ra bằng bánh vẽ và kẹo niềm tin.

Thế hệ trẻ, mầm xanh tương lai của vương quốc thì 1 số miệt mài đèn sách k màn sự đời, 1 số ra đời kiếm cơm 3 bữa nên chẳng buồn màn đến quốc gia đại sự, số khác thì ăn chơi sa đoạ cờ bạc, nghiện hút, tụ tập.
Một số khác thì mê mẫn bọn ca kỉ mãi nghệ bên xứ Cao Ly (chúng hay gọi với cái tên triều mến là Ộp pa),bọn trẻ thần tượng Ộp pa đến mức mất đi lí trí và lòng tự tôn. Khắp phòng bọn chúng đâu đâu cúng treo ảnh Ộp pa, chúng nâng niu như mạng sống, nhưng di ảnh của ông bà chúng trên bàn thờ bám bụi cả chục lớp thì chúng cũng chả buồn lau lấy 1 lần. Các Ộp pa chi chi chỉ cần lướt sơ qua thì chúng đọc tên ro ro, nhưng hỏi ông bà ngoại ngồi kế bên tên j thì chúng k trả lời được. Sinh nhật của hàng trăm, hàng nghìn Ộp pa chúng đều nhớ như in nhưng ông bà bố mẹ sinh năm nào và bao nhiêu tuổi thì chúng cúng bó tay.
Mỗi lần có Ộp pa từ Cao Ly sang lưu diễn chúng tổ chức chào đón rất khí thế cờ hoa rực rỡ với tấm băng rôn to trà bá in câu slogan to tổ bố thằng ăn mày:
“Hãy đến hôn mặt ghế nhựa phi trường,
Nơi yêu dấu Ộp pa từng đặt đít”
Khi các Ộp pa xuất hiện nhiều cháu kìm nỗi, chúng ôm nhau gào khóc như thể ông cố nội chúng đội mồ sống dậy. Chiếc ghế nào Ộp pa từng ngồi là chúng coi như đôi gò bồng đảo của thiếu nữ 16, chúng tranh nhau nhào vô sờ soạng, mân mê, hôn hít, liếm láp chiếc ghế để thoả mãn thú tính của chúng, cũng may là cái ghế k có cái lỗ nào nếu k nhiều cháu cdsht rút của nợ ra tranh nhau đút vô trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ thì lúc đó thể diện của vương quốc k biết dấu vào đâu.
Thậm chí có nhiều cháu cuồng đến mức rình rập canh me cac Ộp pa đi vệ sinh, hễ bồn cầu nào Ộp pa vừa ỉa xong chưa kịp dội nước là chúng lại tranh nhau xô đẩy đến sức đầu mẻ trán chỉ để giành bằng được cục cức Ộp pa vừa ỉa còn nóng hổi đem về nặng thành hình trái tim sau đó đem phơi khô và coi như bùa hộ mệnh để đầu giường làm kỷ niệm, để mỗi lần nhớ Ộp pa thì đem ra ngửi.

Bên canh đó triều đình còn nuôi rất nhiều tay sai làm mật thám, mỗi tháng trả chúng 3 quan tiền, chúng có nhiệm vụ đi khắp các phố phường, thôn xóm, ngõ hẻm và những nơi đông người để mị dân và che mắt, bưng bô và định hướng dư luận những lúc triều đình dính phốt. Ai có ý định chống đối hoặc nói những lời chế giễu triều đình là chúng xúm vô cắn tới tấp và chửi k thương tiếc hoặc báo lên cấp trên dẫn 258 vệ binh thần thánh đến nhét 2 cái bao cao su vào mồm.

Tổ quốc lâm nguy nhưng dân chúng vẫn mê muội, họ chỉ chú tâm đến thằng hàng xóm đang hiếp dâm ngoài biển mà k hề để ý đến sự thối nát và hiểm nguy đang rình rập trong vương quốc. Trung thần nghĩa sĩ và quan thất phẩm có lòng nhưng k đủ sức do k được dân chúng ủng hộ, gian thần thì hằng ngày vẫn vơ vét quốc khố, trọng thần thì mải mê trong quyền lực, chỉ lo củng cố địa vị, vì giữ ghế mà bất chấp tất cả, vì lợi ích cá nhân mà sẵn sàng bao che gian thần hãm hại trung lương.
Nếu tình hình vẫn tiếp diễn, quan thất phẩm và nghĩa sĩ yêu nước lực bất tòng tâm để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, dân chúng vẫn nghiện bánh vẽ và kẹo niềm tin mà k kịp thời tỉnh ngộ, triều đình k chịu thay đổi thái độ và cách làm việc để tiêu diệt toàn bộ bọn quan tham thì tận thế chỉ còn là vấn đề thời gian. Nếu triều đình chèo chống giỏi thì sẽ kéo dài thêm chút thời gian, khi k chống được nữa, Đại Gia Dân bị xẻ ra làm đôi thì ngày tận thế của vương quốc sẽ đến, lúc đó tài sản của vương quốc sẽ trở thành tài sản của các chủ nợ, tiền tệ của vưng quốc sẽ trở thành đống giấy vụn
Buồn thay cho Đại Gia Dân, buồn thay cho vương quốc, rồi đây tổ nghiệp mà cha ông, tổ tiên của họ bỏ bao công sức gầy dựng, dùng mồ hôi, xương máu, thậm chí cả tính mạng để bảo vệ suốt mấy ngàn năm có nguy cơ bị huỷ hoại trong phúc chốc. Nếu tận thế xảy ra thì số phận của dân chúng sẽ còn thê thảm hơn tiền đồ của Chị Dậu trong “Tắt đèn”của Ngô Tất Tố nữa.
R.I.P Đại Gia Dân


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.