Vùng Đất Khó Ở ( Có Thật 100%)

Phần 13


Chuyện 4: Căn ( tiếp theo)
Căn, như đã giới thiệu ở phần trước, phần này, tôi xin kể 1 mẫu chuyện nữa về Căn, câu chuyện này có 1 cái kết không có hậu cho lắm, nhưng đã là cuộc sống thì có may có rũi, chẳng trách ai được.
Chuyện kể về 1 người đàn bà, ở nhà quê, bên kia sông Bạch Đằng. Muốn qua được vùng đó phải đi 1 chuyến đò, mất khoảng 30 phút. Vùng đất đó nói thật là 1 vùng nhà quê của Hội An, bên đó cảnh vật còn hoang sơ lắm, bởi vậy nó đẹp, đẹp vì thiên nhiên bao la, cây cối um tùm. Nhưng nó cũng đáng sợ, đáng sợ vì buổi đêm, người ta ngủ sớm, con đường bê tông nhỏ chạy xuyên xóm làng chẳng một bóng đèn, 2 bên, những dãy nhà lưa thưa, cây cối rậm rạp, lâu lâu trên đường đi lại có tiếng chim heo kêu thất thanh, tiếng chó sủa ma, tiếng mèo, mà đôi khi nó lại lặng thinh, để người nào có lỡ đi về khuya thì đối diện với chính mình, với bóng tối ngay trước mặt, với những ánh mắt theo dõi trên ngọn cây cao kia…người ta cứ nhìn thẳng mà bước cho tới nhà, chẳng ngó ngã ngó nghiêng, vì biết đâu nhìn qua bên cái bụi chuối nhà nào đó, thì lại thấy 1 bà già đang treo cổ, thấy bà mẹ nào đó đang ru con trên nhành cây, thấy những đôi mắt sáng trưng, đỏ chót máu đang nhìn mình.
Cô H,hàng xóm của nhân vật trong chuyện này, là người đàn bàn khổ cực. Cô mồ côi từ nhỏ, là bạn hàng quen thuộc của bà ngoại tôi, cô thường đi ghe qua, mua dầu chạy ghe, mua đủ thứ đồ ở quán ngoại tôi, rồi kể ngoại tôi nghe. Cô H ở ngay cạnh nhà bà Thìn, bà Thìn chính là người có căn, vì chính bà H là người chứng kiến mọi chuyện kinh hoàn xẩy ra với bà Thìn. Nói ngay bên cạnh, nhưng ở quê, ngay bên cạnh có nghĩa là 2 nhà cách nhau 1 khu vườn. Khu vườn đó trồng toàn chuối, có 1 cái giếng ngăn cách giữa 2 nhà, và 1 hàng rào cây cỏ mọc phủ kín mít, chẳng ai dám nhảy qua cái hàng rào ấy, có lẽ vì nó um tùm dây leo, cây gai, và biết đâu lại có rắn trong cái bụi đó.
Kể về bà Thìn một chút…Theo lời bà H, bà Thìn cũng khổ lắm, mồ côi cha mẹ từ nhỏ, bà Thìn sống với người chị bị tâm thần, vài năm sau đó bà chị cũng qua đời, để lại mình bà Thìn bơ vơ, bà tự làm tự ăn, có cái vườn trồng đủ thứ đồ, có đàn gà, bà có thể lo cho bản thân mình mà không cần sự trợ giúp nào. Nhà tranh vách nứa, mỗi lần con nước lên cao, lũ lụt kéo đến, là cái nhà trơ trọi, bà con lại xúm vào giúp bà Thìn làm cái nhà mới, chỉ vài ngày chứ mấy, là bà đã có nhà mới, cứ vậy tháng qua tháng, năm qua năm, bà Thìn ở nhà, lo trồng vườn nuôi gà, chẳng cần chồng con gì hết, cuộc đời bà cứ thế lẳng lặng trôi qua, cuộc đời 1 người đàn bà độc thân, rồi sẽ ra sao khi bà về già, sự già yếu chẳng chừa ai, rồi ai sẽ lo cho bà đây…
Bi kịch hay xẩy ra với người khốn khổ, tôi thường thấy vậy. Nó tìm đến bà Thìn như một qui luật, người khổ thì khổ thêm, người sướng thì cứ sướng mãi. Năm đó, mùa nước lớn, nước dâng cao rất nhanh, mọi người thì đã chuyển lên trên phần cao hơn, người ta hối hả, bà Thìn cũng hối hả, bà dọn vài bộ quần áo rồi theo đoàn người chuyển lên hợp tác xã của thôn, ở chổ cao hơn để ở tạm mấy ngày lụt, gia tài bà chỉ có vậy, đàn gà thì người ta đã nhốt lồng đem lên trước rồi, bà nhiệt tình lắm, cho 3 con gà mái mập để kho với đu đủ ăn cơm, bà con nào có gì góp nấy, khổ nhưng vui, cái tình cảm đùm bọc ấy, lúc hoạn nạn mới thấy nó quí giá biết bao…
Đêm đó, mọi người trải chiếu ra ngủ dưới sàn nhà hợp tác xã, ngoài kia trời mua tầm tã, nhưng trong này ấm cúng lắm, cả chục con người ngủ trong phòng, chăn mền đủ cả, vì đã quen với lũ lụt nên chẳng ai bỡ ngỡ mà lấy cái cảnh này làm vui. Bà Thìn cũng nằm ngủ, bà nằm bên cạnh cái cửa chính, chỉ cần nhích người qua là đụng cái cửa ngay. Nữa đêm, bà Thìn mắc tiểu, bà đứng dậy mở chốt cửa bước ra, ngoài trời mưa to, chẳng nhẽ ngồi đi tiểu ngay ở hiên nhà, như vậy người ta chữi vì mất vệ sinh chung, mà tính bà Thìn thì không như vậy được. Bà với lấy cái áo mưa treo ngoài sân, tay đội vội cái nón lên đầu, đi thẳng ra cổng, quẹo phải là tới nhà vệ sinh. Đêm tối, cơn mưa lụt trút ầm ầm nặng trĩu, từng hạt cứ tấp thẳng vào cái nón bà kêu bốp bốp, gió lùa nước mưa vào ướt mặt bà, gió mạnh lắm, nó này gọi là gió chướng, nó càng to thì đẩy nước càng cao, “Chắc lụt năm ni ngâm lâu đây”, bà Thìn nghĩ thầm trong bụng. Bà cứ cắm đầu mà đi thẳng tới nhà vệ sinh.Sống 1 mình đã quen, chẳng sợ gì hết, nếu có ma thì nó đã hù bà, đã giấu bà từ lâu lắm rồi, bà vẫn bình an trong căn nhà tranh ấy tới bây giờ mà, bà gan dạ lắm, những người phụ nữ độc thân sống trong cảnh nghèo, chẳng còn gì làm họ sợ, có chăng là nỗi cô đơn mỗi đêm giết chết tâm hồn họ, từng giờ từng phút, nó gặm nhấm cuộc sống họ, rồi đánh gục họ khi họ không hay biết. Bà bước thật nhanh, cái áo mưa cánh dơi không đủ kín để che chắn bà khỏi cơn mưa này, người bà ướt và bà lạnh, run bần bật từng hồi theo gió. Bà vào nhà vệ sinh, trời lũ lụt không có điện đóm gì, bà lần mò mãi cũng bước lên được cái thềm, bà ngồi xổm ở đó mà tiểu, vì chẳng có ai đâu mà ngại, chỉ có mình bà với bóng đêm thôi. Bà vừa đứng lên, săn cái quần, thì thấy có một bóng người nhìn bà, nó núp sau cây thầu đâu, thò cái đầu to tướng ra nhìn bà. Bà kể lại thì cái đầu to lắm, to hơn nhiều so với đầu người ta, nó cũng run run, giật giật, bà sợ quá, chạy thẳng vào trong hợp tác xã, đứng ngoại hiên, nhìn ra cái cây thàu đâu đang lung lay trước gió, thì chẳng thấy nó đâu nữa, có lẽ bà nhìn nhầm, chỉ là cái lá cây nào đó mắc lại trên thân câu thàu đâu,gió làm nó liêu xiêu, như cái mặt người đang nhìn bà thôi. Bà cười nhếp mép tự trách mình sao nhát gan vậy, rồi vào trong, qua chổ cái góc tối để thóc, thay bộ đồ rồi đi ngủ tiếp.
Cứ tưởng đó chỉ là một sự việc quá bình thường, nhưng nó lại là cái kết cho bà. Đêm đó bà nằm mơ, bà thấy một người đàn ông mặc áo lính, đẹp trai lắm, đứng bên ngoài cửa hợp tác xã mà gọi tên bà, trong mơ bà thấy bà đang làm việc trong hợp tác đó, bà chạy ra rồi ôm lấy người lính đó, như là người yêu nhau từ lâu vậy. Bà hạnh phúc với giấc mơ đó, bà mãn nguyện, bà có người yêu rồi, trong mơ ấy thôi nhưng đó là ước mơ lớn lao của đời bà. Bà tĩnh giấy, cố nhớ lấy khuôn mặt người đàn ông trong mơ, bà mơ tưởng và ước ao cháy ổng dâng trào trong bà, bà muốn có chồng, bà muốn có 1 đứa con bên bà lúc già yếu, ước mơ nhỏ bé ấy suốt đời này bà giấu kín, vì bà không nhan sắc, bà nghèo, lam lũ với cái vườn, với đàn gà có lẽ đã là thói quen của bà. Người đàn ông trong mơ ấy, đẹp lắm, cao ráo, với mái tóc hớt cao, đôi mày rậm, nụ cười lúc gặp bà như ru bà vào thế giới khác vậy, bà quyến luyến rồi cả ngày hôm sau như người mất hồn, cứ nghĩ về giấc mơ ấy. Bà nhìn mọi người xung quanh, lam lũ, nghèo khổ như bà, đàn ông thì làn da rám nắng, tóc tai đã bạc dần theo những vất vả cuộc đời, ánh mắt họ sâu hóm, lộ rõ cái khổ ngay trong từng cái chớp mắt. Bà so sánh, chẳng ai qua được người tình trong mơ của bà. Tình yêu, phải chăng nó đã nẩy nở trong bà, người đàn bà tưởng chừng đã chai sạn rồi. Mãnh liệt quá, đúng là chỉ có tình yêu mới có thể làm người ta sống trong mơ như vậy, bà quên đi thực tại, chỉ muốn đêm nay lại gặp người đó, người lính đó, là bà hạnh phúc rồi.
Đêm thứ 2 ở trong hợp tác xã, bà cũng nằm mơ, bà lại mơ gặp người tình trong mộng của bà, lần này, 2 người đi dạo quanh con sông bạch đằng, trời hay hay nắng nhẹ, bà nắm tay người ấy, trong mơ nhưng bà vẫn thấy hơi ấm, từng mạch máu trong người bà cảm nhận được tình yêu, ngây ngất trong từng hơi thở của người yêu, bà nhìn người ấy say đắm, thật đẹp và nó mang lại cho bà cảm giác được che chở, như cái ngày bà nằm gọn trong lòng ba bà, nghe những câu chuyện cổ tích ba bà hay kể, kể đi kể lại mà vẫn thích nghe. Bà yêu thật rồi, hạnh phúc sao toàn mang lại niềm đau thế nhỉ, bà biết rằng, bà yêu một người trong mơ, một người chiến sĩ có lẽ đã chết ở đây, rồi đã yêu bà, bà chấp nhận, bà đáp lại tình yêu đó bằng sự vui sướng, cuộc đời bà đã như là những nỗi đau, những giọt mồ hôi, có lẽ nó chẳng bao giờ đẹp bằng trong mơ, nên bà sống trong mơ, còn mong muốn sống trong đó mãi mãi vậy.
Rồi lụt cũng rút, 3 đêm , bà mơ thấy người đó 3 lần, vậy là bà đã biết rằng, người đó theo mình, bà chẳng sợ, mà còn mừng thầm, ít ra bà cũng có được người yêu, sự cô đơn giờ chính thức đánh gục bà rồi, nó làm bà có cảm tình với ma, để chính đó giết chết bà… Cô đơn, nó mạnh mẽ còn hơn cả tình yêu.
Bà H bên cạnh nhà bà, thấy rõ sư thay đổi từng ngày trên cơ thể bà, trên khuôn mặt bà. Bà gầy hẳn đi, mặt xanh xao, lúc nào cũng như buồn ngủ vậy, cứ lơ lơ người ta, ai bà cũng chẳng thèm nói chuyện, lúc gặp bà, cứ tưởng như có ai đó đi bên bà, bà chú ý vào 1 khoảng không mông lung, đôi mắt vô hồn.
9h tối, cảnh vật yên ắng, những ngày sau lụt là những ngày đẹp nhất, vì gần trung thu. Trời trong xanh, trăng chưa đủ tròn nhưng cũng đủ ánh sáng để chiếu rọi cái vùng quê nghèo, từng hàng cây như nghĩ ngơi sau 1 ngày nắng, đứng lặng im không chút gợn gió. Bà Thìn bắt đầu đi bộ từ nhà ra vườn, bà đứng cạnh cái giếng, rồi cất tiếng hát, bà hát ú ớ chẳng rỏ lời, chỉ biết là bà ngẩng cao đầu mà hát, bà quay người như đang múa vậy, rồi bà tắm. Bà H nhìn thấy vậy, dần dần cũng đoán ra chuyện gì xẩy đến với bà Thìn, bà sinh nghi, vào kể với ông chồng bà, ông chồng bà nghe được, thì cũng khẳng định lại rằng ổng cũng nghi ngờ bà Thìn có người âm yêu, và càng nghi ngờ bà Thìn đã yêu người đó rồi. Hai vợ chồng bà Thìn, mới bàn bạc nhau. Người ở quê họ là vậy, chuyện của hàng xóm họ cũng cho là chuyện của cả xóm, nhà nào khó khăn họ giúp đỡ ngay, họ lo cho nổi lo của mỗi người trong xóm, chính cái tình ấy đã níu giữ họ lại với cái đất này, mãnh đất của sự lam lũ, khó khăn. Tối đó, bà H quyết định xin qua nhà bà Thìn ngủ, vì lý do bên nhà bà H có khách không có chổ ngủ.
Bà H đi qua cổng nhà bà Thìn, lúc này bà đã tắm xong, bà ngồi lặng lẽ trên cái bàn giữa nhà, dưới cái bóng đen mờ mờ, nhìn cảnh này, bà H đã lạnh người rồi.
-Thìn ơi, mở cổng ta dzô với.
…Im lặng, bà Thìn không đáp, mà chậm chạp bước ra cửa, bà đi như người vô hồn vậy, khi gặp bà H, bà cũng hỏi han:
-chứ khuya rồi, bên nhà có chuyện chi hả chị?
-Ta qua ngủ nhờ nhà mi 1 bữa, bạn ông Kh ở bên qua chơi, ngủ lại.
-Dạ, rứa tối ngủ với em cho dzui.
Rồi bà Thìn mời bà H vào nhà, nhưng lạ thay, trên khuôn mặt bà Thìn lộ vẽ thất vọng, hơi buồn, có lẽ đêm nay có người, người tình của bà có đến với bà trong mơ chăng, hay không thể nằm bên cạnh bà như mọi khi.
Vào nhà, bà Thìn đã lên giường nằm, bà H cũng vậy, ở quê, giấc ngủ đến sớm lắm, mún ngủ chỉ cần đặt lưng xuống là ngủ thôi, không lo toan gì, chẳng sợ ngày mai chết đói hay ra đường rồi không bao giờ về nhà được nữa. Đúng 12h giờ, tiếng đồng hồ lọc cọc liên hồi cộng thêm sự yên lặng đáng sợ làm bà H ngủ không được, bà cố nhắm mắt lại, trằn trọc mãi, bà cảm giác lạ lạ. cứ như có ai đó ngoài cửa sổ đang nhìn vào, mà bà không dám quay đầu sang bên trái để xem nữa. Bà Thìn nằm sát cửa sổ, đã ngủ say, lâu lâu lạ nói 1 từ bâng quơ, kiểu như dạ, dạ, uhm uhm gì đó, bà H nghe vậy.
Có tiếng dội nước ào ào ngoài giếng phía sau vườn. Giờ này, chẳng ai tắm, mà là ai, bà Thìn thì nằm đây, bà H thì nghe thầy tiếng tắm, bà H sợ, ma đấy chứ gì nữa, tiếng dội nước đều đều, rồi có cả tiếng người ta đi qua đi lại trên cái vũng nước vừa dội, nghe rõ từng bước chân một. Một hồi, nó cũng dừng lại, bà H lặng im nghe ngóng,bây giờ bà đủ dũng cảm để nghiêng đầu qua nhìn cái cửa sổ. Trời ơi…1 bàn tay đang bám vào cửa sổ, mà chẳng thấy người đâu…Như có ai núp phía sau cửu số, đang bám tay vào chuẩn bị đứng lên, bà H cứng người, không quay lại được nữa, bà không muốn nhìn nó nữa, nhưng bà quay đầu không được, bà ré lên không được, sự sợ hãi đang điều khiển cơ thể bà, lần đầu tiên trong đời bà nhìn thấy cảnh này, trước giờ bà chỉ dám tưởng tượng mà tự hù dọa mình thôi. Bà nhìn nó, bà nhìn vì sợ, nếu nhắm mắt lại, thì bà còn sợ hơn vì những tưởng tượng trong đầu bà. Rồi chuyện gì đến cũng đến, một chổm tóc nhô lên khỏi cửa số, cái đầu người cũng dần dần nhô lên, một khuôn mặt xanh lét, đôi mắt đen thui mà người ta chẳng dám nhìn vào đó, bà đặt biệt chú ý đến cái gò má, nó bị lủng 1 lổ, móp lại.
Nó đứng lên, nhìn vào bà Thìn, mà chẳng chú ý bà H đang cứng dơ. Ánh trăng chiếu làm nó thêm mờ ảo, nó mặc đồ xanh, đã cũ mềm, rách rất nhiều, nó nhìn chằm chằm bà Thìn, rồi đưa cánh tay vào trong cửa sổ. Bà H nhìn thấy rất rõ, cánh tay mảnh khảnh lắm, nó như trơ xương, ánh trăng làm lộ lên những đường gân trên cánh tay ấy, nó nhẹ nhẹ mà run run tiếng sát đến mái tóc bà Thìn, rồi nó lại đứng im như vậy, cảnh tượng như dừng lại ở giây phút này, bà H chịu không nổi nửa, nước mắt bắt đầu trào ra, miệng bà vẫn cứng đơ, đôi mắt bà nhức vì cứ nhìn nó chẳng rời, rồi…tự nhiên nó giật mạnh. “””óe….”,như tiếng mèo kêu vậy, nó mở cái miệng thật to làm phát ra tiếng động kinh khủng đó, rồi rút tay ra, chạy thằng vào vườn. Bà H cũng giật người sau tiếng kêu đó, bà nhớ rõ cái miệng nó đõ hõm vậy, như người ta ngậm 1 đống máu trong miệng, chẳng thấy răng đâu cả….
Bà H chờm người dậy, thật nhanh, bà chạy ra cửa, phóng thẳng về nhà, đập cửa rầm rầm rồi kêu chồng bà ra, bã khóc um kể lại, chồng bà với bà sợ hãi, nằm co ro thức cả đêm, còn bà Thìn vẫn ngủ, bà Thìn chẳng hay biết gì hết. Nhưng sau đêm đó, bà Thìn sống khép kín hơn, sáng sớm ra chợ mua đồ rồi về, chẳng đi đâu, mà người ta thấy bà chỉ mún đi ngủ, càng ngày càng héo mòn, trong xóm ai cũng biết chuyện, nhưng vì sợ và chẳng biết phải làm gì, người ta đành chấp nhận nhìn 1 người héo mòn vì yêu người ở thế giới bên kia.
Vài nằm sau, vào 1 ngày cuối hè, người ta không thấy bà Thìn ra chợ, cả ngày cánh cửa đóng im ỉm, người ta vào xem thì thấy bà đã treo cổ ngay giữa nhà, cảnh tượng đó ám ảnh tất cả những ai lỡ thấy, nó kinh khủng lắm. Tự tữ mà sao chân bà chạm đất, lạ thật. Cổ bà quẹo qua 1 bên, người bà cong queo, có 1 vũng máu phía trước xác bà, miệng bà hả rộng, người ta kể trong đó có nhiều máu đông lại đen thui, mắt bà trợn dòng lên, đỏ như máu, nhất là đôi tay bà, nó không buông xuôi mà như mà hướng ra phía trước muốn ôm ai đó vậy, người ta sợ 2 đôi tay của bà, cứ tưởng tượng nó sẽ ôm mình vậy.
Chuyện bà Thìn thật tội nghiệp, cô đơn đã giết chết 1 con người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.