Vùng Đất Khó Ở ( Có Thật 100%)

Phần 18


Bonus các bác truyện đọc trưa cho vui :

Chiều thường ngủ tý rồi dậy, tâm trạng hơi buồn vì ngày mai bắt đầu chiến đấu với cái môn cuối cùng trước khi ra trường, sẽ ít rảnh rồi lại, ngày hôm nay là ngày tự do các bác ạ. Em xin kể các bác nghe về chuyện nhà ngoại em, đã lâu lắm rồi, từ thời ông ngoại em còn sống cơ.
Nhà ngoại em, chỉ có toàn là con gái, ngoại sinh ra 5 người con gái, má em là chị cả, tới dì em. Dì áp chót thì gặp chuyện không may. Năm gì ấy học lớp 2 thì dì T em(dì thứ 2) cõng bã trên lưng ra nhà thờ chơi, trên đường đi vấp chân té làm sao mà chị em ngã chõng vó, đầu dì ấy đập vào nền đường, rồi trở nên khờ khờ, tới giờ thì vẫn thế, người lại còn bị kinh phong, hay động kinh và tính tình thì như trẻ con vậy. Người ta nói dì ấy là người chịu hết mọi thứ trong gia đình, nên phải yêu thương hơn nữa, đừng thấy dì ấy như vậy mà xa lánh, tội lắm các bác ạ. Nói về bà ngoại em, không phải sinh không được con trai, mà là sinh rồi chết ỉu, có 1 ông cậu vừa sinh xong thì qua đời, nên được chôn ở ngay trước nhà, trồng bên cạnh đó 1 cây đinh lăng để làm dấu chổ chôn. Còn một ông cậu thì mất ở quê, ngày ấy đi tìm mộ cho ông cậu kia, vì đất ở quê thay đổi nhiều, người ở quê mới nhớ lại là có cái mộ ông cậu em nằm ngay chổ tuyến đường người ta đang định làm, nên alo vào hội an bảo nhà em tìm mộ rồi chuyển về nằm bên cạnh ngoại em lun.
Năm đó ngoại em mất lâu rồi, bà ngoại em thì già yếu, chẳng nhớ nổi đã chộn cậu ở đâu, chỉ nhớ là chôn ở cái khu nhà ông hàng xóm bên cạnh nhà, giờ nhà ông ấy bán rồi, thay đổi nhiều, chẳng còn dấu vết gì của cái mộ cả, phải nhờ một ông thầy cao tay về khoản tìm mộ, cuối cùng cũng tìm ra, ông này hay lắm, chỉ dẫn qua điện thoại mấy ngày không ra, phải tới nhà chở ổng tới, rồi mới tìm ra được. Người ta đang đào, thì ổng nói dừng lại tôi lạnh quá, thì ổng nhảy xuống hố, lấy tay đào 1cm nữa thì trúng ngay cái hột sắt chứa thi hài ông chú. Vậy là chuyển mộ chú về nằm bên cạnh ngoại em.
Quay lại chuyện nhà ngoại em, là chuyện ba em đã gặp và kể lại. Năm đó ba vừa cưới má được mấy năm, năm nào cũng chở má xuống nhà ngoại rồi đi noel, ba em thì ở nhà coi nhà, cả xóm chẳng có ai ở nhà, chỉ có ba em thôi, vì ổng không theo đạo mà cũng ko ham những nơi đông người
Năm đó, là năm thứ 5 ổng có vinh hạnh chở má đi lễ noel. Ổng được giao nhiệm vụ quan trọng là ở nhà giữ nhà. Nằm giữa nhà bật tivi lên coi, vì lúc đó tivi là thứ xa xỉ đó, nhà ngoại em giàu nên có cả đầu máy nữa, đêm nào cả xóm cũng tập trung lại coi phim rồi lột sen dùm nhà em, đỡ tốn tiền thuê người lột . Ổng đang nằm coi phim, thì nghe tiếng trẻ con chơi ngoài hiên. Năm mười, mười lăm hai mươi hai lăm…nghe tụi nó hò hét chắc cũng đông con nít lắm, ông bà thì cứ tưởng con nít nó chơi ở ngoài sân thôi, nằm coi 1 lúc thì ổng mới nghĩ ra, giờ này cả xóm đi rồi, làm gì có con nít chơi nữa, mới nổi da gà, nghe thấy tiếng gì chứ tiếng con nít là mệt lắm, tụi ma con nít bao giờ cũng làm chúng ta sợ hơn, vì nó cười, tiếng cười man dại, có khi khóc lóc thì thật thảm thương. Ba em mới đi lén lén ra nhìn ra sân, thì thấy 5 đứa con nít, nhảy vòng quanh cái cây thầu đâu ngay trước sân nhà, cây thầu đau này đã lớn rồi, mà nghe kể đâu, có hôm ông ngoại ra đi tiểu có thấy bà nào ru con trên cây này .
Tụi con nít thì trần truồng, vừa nhảy quanh cây vừa nói:
-Tụi bây chơi cho vui hết đi, mai là không có chổ chơi rồi.
Ông ba thấy vậy cũng chẳng bận tâm, kệ tụi nó, cuộc đời tụi nó thảm thương lắm rồi, con nít chết đi, linh hồn nó cứ vất vưởng, quyến luyến cuộc đời nên mới ở đây, đuổi tụi nó thì tội, thôi ổng vào coi phim tiếp. Rồi tụi con nít ma đó cũng giải tán, tiếng cười lạ lắm, nó không tắt hẳn mà cứ nhỏ dần nhỏ dần, rồi mới tắt, ba em miêu tả lại chính xác tiếng cười ấy nó như tiếng cuối của bài hát vậy, nó dư âm vang vang lạ kì. Rồi mọi người về, ổng cũng biết là trong đám trẻ đó có cậu em, nên ko kể cho ai hết, lẳng lặng chở má em về.

Sáng hôm sau chẳng biết ai xui ai khiến mà ông ngoại cầm rựa ra chặt cái cây thầu đau, ông ba chiều ghé qua nhà ngoại thì thấy thân cây nằm cù queo ở giữa sân rồi, hỏi ông ngoại thì ổng chỉ nói là nó lớn quá, chặt để trồng cây thần tài vào đó, chứ không giải thích thêm.
Đêm hôm sau, dì em dậy đi vệ sinh, cái nhà vệ sinh đặt ở ngoài nhà, gần cây thầu đau bị chặt, thì nghe tiếng khóc hu hu của nhiều đứa trẻ lắm, bã ôm quần chạy 1 hơi vào nhà lun, tội dễ sợ . Rồi bã vào nhà kể cho ông ngoại, cho bà ngoại nghe, thì mới nhận được câu trả lời:
-Chặt cái cây rồi, ít bữa tụi nó cũng tìm chổ khác chơi thôi.
Từ đó, ông ngoại trồng 2 cây thần tài, đến giờ vẫn còn, nó cao và rộng lắm, chưa thấy cây thần tài nào cao như nó, đến mùa hoa nở thơm ngát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.