Vùng Đất Khó Ở ( Có Thật 100%)

Phần 5


Phần 3: Chuyện về người anh.
chuyện 1: Xóm ma quái
Nhà tôi có 2 anh em, anh tôi sinh năm 85, cũng lớn rồi, gần cưới vợ.
Giai đoạn lúc nhỏ của ông anh, cũng không kém phần ly kì, mà có lẽ là ma mị nhiều hơn tôi nữa.
Những sự việc cứ thế diễn ra, mà theo tôi nghĩ, là do mảnh đất nhà tôi ở. Bây giờ cái nhà đó, đã thay chủ, năm giải tỏa nhà tôi bán rồi lên khu mới sống.
Bây giờ tạm kể về cái nhà của tôi, cái xóm của tôi, cái xóm đầy ma, nói thật là vậy, ai ở đó cũng hoảng sợ, hầu hết là bán nhà đi hết rồi.
Xóm tôi là xóm nằm ngay cổng chào phố cổ, số 89NTMK Hội An, nếu ai đi du lịch thì cũng thấy có cái nhà bên cạnh biển quảng cáo, suốt ngày đóng cửa im ỉm, cho dù quanh đó là um tùm quán xá, riêng cái nhà 89 của tôi, chủ mới làm khang trang rồi cũng để đó, mọi chuyện hình như không tốt đẹp nên người ta không ở, Ngôi nhà đó mang lại điểm dữ….
Bên cạnh nhà tôi lúc trước là nhà chú Quang, chú Quang ở đó từ lúc còn độc thân, cưới vợ sinh con cũng ở đó.
Năm đó lụt lớn, nước lên cao nhanh, từ 7 giờ đến 8h, nước lên báo động 3 rồi, mà nhà tôi, nước lên báo động 3 là chớm vào nhà, nên ba má tôi dọn nhanh rồi lên nhà ngoại ở vùng cao hơn. lúc chiều chú Quang đã nói là khi nào đi thì qua kêu ổng đi với, cho ổng lên nhà ngoại tôi ở vài ngày lụt. Lúc đó là 8h rưỡi tối, nước ngoài đường lên tới hơn gối rồi, ba má tôi lội qua kêu ông Quang:
– Anh Quang ơi, đi nhanh nước lên lớn rồi nè!
– Ời ra chừ- cửa đóng im ỉm mà nghe văng vẳng trên lầu tiếng nói vọng xuống
ba má tôi đợi vài phút, sốt ruột rồi gọi lớn:
– Anh Quang ơi, nước lên nè, nhanh lên, tối rồi phải lội bộ chứ không có ghe đâu, nhanh ông nội!!!!!
– Ời ra chừ- tiếng nói vẫn vọng ra xa lắt, nghe khoan thai chứ không vội vã.
hình như ba má tôi đã hình dung ra cái gì đó không tốt lành rồi
“gọi thêm lần nữa không có thì mình đi”, ba tôi nói vs má tôi có vẻ lo lắng đôi chút.
– Anh Quang ơi, nhanh, nước lên nhanh quá ông ơi……!!!!!
– Ời ra chừ- vẫn cái giọng điệu khoang thai đến khó chịu cất lên.
Ba má tôi hoảng quá, quay đầu đi 1 hơi, không nói thêm gì nữa.
Ra đến ngã tư Nhị Trưng chổ đó cao ráo rồi, thì thấy ông Quang đứng đó chờ ba má tôi dẫn về nhà ngoại. Gặp chú Q, ba má tôi toát mồ hôi, nói là ủa chứ ai nói ời lúc nãy???? Chú Q đứng hình mấy phút, nói là tui ở đây từ hồi 8h kia mà?????
Vậy là đã rỏ, nó không phải tiếng người, mà là một tiếng nói, chỉ là tiếng nói của ai đó trên lầu nhà chú Quang, tiếng nói của ma quái, nếu mà đứng đợi thêm, thì có lẽ ba má tôi đã mắt lại trong dòng nước.

Nước rút, ba má tôi và chú Q về dọn nhà, thì mọi chuyện còn kinh hoàng hơn nữa…
Phía trước nhà, chỉ còn bùn non, sau nhà lúc đó là 1 cái mương lớn, đất trũng nên nước chưa rút hết được, chú Quang lội ra để dọn mấy thứ tạp nham nước lũ cuốn vào, thì dưới chân vướng cái gì đó, chú Quang đá nó thì nó mềm mềm, linh cảm không lành, ổng cúi xuống kéo lên thì phát hoảng…1 xác chết của thằng Lớn, thằng Lớn là con trai đầu của nhà bên cạnh chú Quang. Như đứng sững giữa vũng nước, ổng trấn tỉnh ré lên, ba má tôi chạy qua thì thấy ổng ngồi xỏm bên cạnh cái xác, mặt không còn giọt máu.

Cái xác cứng đơ, mắt trợn ngược, miệng mở rộng như muốn ú ớ gì đó, thật đáng sợ… Chú Quang ôm xác lên nhà trên, qua gọi nhà bên cạnh, thì ba má thằng Lớn mới chạy qua, họ đã báo công an vì mất con cách đây 2 ngày trong lúc lụt lên cao, mà tìm chưa ra. Rồi mọi chuyện cũng được kể lại tường tận:
Thằng Lớn hôm đó đau bụng, nước thì đang lên, nó nói đi vệ sinh nên cầm đèn cầy ( đèn sáp ) đi ra nhà vệ sinh, đóng cửa lại, ba má nó ở trong này nhìn theo thì thấy cửa đóng, ánh đen vẫn leo lắt, chờ 5p, 10p vân không thấy nó ra, mở cửa thì không thấy nó nữa, mới tóa hỏa đi tìm, báo công an thì mọi chuyện đã quá trể, nước cao nên mọi người đành chịu, tội nghiêp thằng nhỏ, chẳng biết vì sao nó mât tích, và chẳng biết vì sao nó chết.
Ba má nó hết lặng khi nhìn thấy xác nó, cái xác vô tri vậy mà lại hộc máu, chảy máu tai, máu mắt khi gặp ba mẹ nó, mọi người sợ hãi tột cùng.
Vậy là đã biết, cái tiếng đó là của ai rồi nhé, cái tiếng nói khoang thai lạ lùng, xém hại ba má tôi đó.
Ông Quang sau sự kiện đó, đi qua nhà ông bà già ở tháng sau mới dám vệ, ổng không dám lên gác nữa, và sau một năm thì mọi chuyện mới chìm vào lãng quên.
.
Chuyện về cái xóm ấy, có kể thì đến sáng mai cũng không hết, tôi xin kể thêm 1 chuyện nữa rồi kết thúc chuyện 1, qua chuyện 2 sẽ tiếp tục kể tiếp.

Chuyện về con chú Quang, bé N, lớn hơn tôi 1 tuổi:

Căm nhà chú Quang ở trước đây trong thời kháng chiến là nhà hộ sinh. Mà các bạn cũng hiểu là nhà hộ sinh không phải chỉ là nơi để sinh, mà nhiều lúc nó mang lại ám ảnh vì những ca sinh khó, chết mẹ, chết con, chết mẹ lẫn con. Đã có nhiều máu và nước mắt rơi rong đó, nó như là tiền đề để sự dữ xuất hiện, nơi có sự đau đớn, có cái chết, thì luôn đi kèm với những ma mị, luôn đi kèm với sự dữ và oan hồn.
Có đên bác Nhạn, vợ chú Qunag nằm ngủ, con nít cứ chạy đầu giường, cười đùa, rồi khóc ai oán, bác Nhạn đã quen và xem đó như một phần của ngôi nhà, nhưng nhiều người trong xóm, trong đó có tôi, vẫn thấy ớn ớn lạnh lạnh mỗi khi vào phòng ngủ đó.
Con bé N, con của bác Q, năm đó không hiểu sao khóc suốt đêm, ngày nào cũng khóc đến lã người mới ngủ, mà ngủ ko yên, ngủ được rồi lại khóc. Nó khóc dứt đoạn, khóc rồi nín, nín rồi khóc như có ai nhéo nó, đánh nó làm nó hoảng sợ vậy, ba má tôi năm đó kể lại là mất ngủ theo chú Q và bác Nhạn luôn.

Một sáng nọ, có ông X làm công ty cầu đường ghé nhà chơi thì đột nhiên ổng nói con bé N này khó ở rồi, anh chị có tin thì ổng làm cho cái bùa mà đeo. Chú Q đồng ý ngay, đêm đó bé N đeo bùa ngủ ngon, cả xóm đều mừng dùm cho nhà chú Q, mà bé N cũng hồng hào lại, hình như cái bùa đã có tác dụng.
Nhưng đâu phải vậy là kết thúc ma mị trong cái nhà đó, mảnh đất đã dính máu, chứa đầy đau thương vẫn không buông tha hạnh phúc đơn giản của đôi vợ chồng. Trong lúc tắm cho bé N, bác Nhạn quên tháo bùa ra, vậy là cái bùa ướt chẹt nhẹt, nó chảy ra một dòng nước màu đỏ, bác nhạn sợ lắm…Đêm đó lại vang lên tiếng khóc, tiếng khóc trẻ em làm nản lòng mọi người, nó ai oán như giận dữ lắm, như muốn chống lại ai đó mà bất lực…

Hôm sau bé N được chuyển lên nhà chú Quyền ở, thì hết khóc và ăn ún bình thường, thế là nó ở đó đến hết năm nó lên 5 tuổi mới về nhà lại.
Về phần ông X, ông bị tai nạn lúc làm cầu gì đó ở Đà Nẵng, cái chết của ông thê thảm lắm, tôi không tiện kể ở đây. Có lẽ ông không đủ sức để đánh bại thế lực dữ chỉ bằng tài vẽ bùa, tài lẻ của dân Xây dựng, và lại bị nó làm hại.
Tiếng khóc vẫn ở trong ngôi nhà đó, không phải của con bé N, mà là của oan hồn trẻ em mãi mãi không được gọi tiếng mẹ, của những bà mẹ mãi mãi không được nhìn mặt con…tiếng cười, tiếng khóc, tiếng cào cửa, những khuôn mặt đau đớn, hoảng sợ, vẫn âm thầm ở đó….

Chuyện 2: Ma nhập thể

Câu chuyện này xung quanh một lần đối diện tử thần của anh tôi. Tôi sẽ kể theo trí nhớ về câu chuyện tôi nghe lại từ ba má.
Đầu tiên là giấc mơ quái đảng của ba tôi. giới thiêu sơ về nhân vật trong giấc mơ đó, chính là ông cậu T, cậu ba tôi, sống gần chổ tôi bị tông xe ấy, gần nhà tôi. Ông này rất thương bà nội, vì là anh em, nên ổng hay ghé qua xem hàng bún bà nội tôi bán thế nào, lâu lâu lại đem vài món ngon đựng trong cặp lồng hay là cái cà mèn cho nhà tôi. Đặc biệt tính ông này rất giữ của, cho đồ ăn vậy chứ trưa ăn thì 2h ổng đạp xe xuống lấy lại cà mèn đem về, tự rửa luôn ko cần nhà tôi rửa, lạ thật.
Có lần ba tôi mượn ổng cái cưa về làm cái cửa chuồn gà, mà 2 ngày rồi chưa trả, cũng chẳng hiểu sao ổng ko qua đòi lại nữa, chắc ổng quên.
Hôm đó là ngày thứ 3 từ lúc mượn cưa, đêm đó ba tôi nằm mơ thấy một giấc mơ kinh khủng. – Ông T đem đến nhà tôi 3 cái hồm bằng gỗ rất đẹp, 2 cái to, 1 cái nhỏ. Ổng nói: ” 2 cái to cho mi với vợ mi, còn cái nhỏ thì để đanh ít bữa dùng”. Ba tôi hoản quá ré ôm rồi tỉnh dậy toát mồ hôi lạnh, sáng mai đem trả ngay cái cưa cho ổng. Ngày hôm đó cách đám giổ cô tôi 1 tuần.
Vài hôm sau, có 1 ông bác từ Huế vào để chuẩn bị đám giổ, ông này bị hoạn, ông rất thân với nhà tôi. Đột nhiên bữa trưa ăn cơm xong, ổng ra thẳng cái vườn đằng sau nhà, cầm gạch vẽ lên trên thân cây dừa 1 hình người lửa bốc quanh, hình như là người chết cháy vậy, rồi vào trong ngủ như thường. Má tôi ra rửa chén thì thấy, mà ko chú ý lắm, vì nghĩ vẽ cho vui, chứ có gì đâu mà lo.
3 ngày sau, đám giổ cô tôi diễn ra, cái đám giổ nhỏ, làm cho gia đình như có bữa cơm đầy đủ vậy thôi, thời đó nghèo lắm…Vậy mà tôi nhớ như in, lần nào đám giổ cô tôi, cũng có 1 con rắn lửa bò vào nhà, nằm tới khi tàn hương thì bò ra, nhà tôi không bao giờ động đến nó. Đám giổ năm đó má tôi cũng nói là con rắn lửa vào rồi 1 hồi lại ra, chẳng ai sợ và làm gì nó hết.
Mọi chuyện bắt đầu từ ngày đám giổ ấy….
Đêm đó má tôi rửa chén ở gần cây dừa, bên cạnh cách 5m là cái nhà vệ sinh thì đột nhiên có 1 đóm lửa lớn bay lơ lửng từ đỉnh cây dừa ( cái cây dừa mà chú tôi vẽ hình ng chết cháy ấy) rồi rơi thẳng xuống mái nhà vệ sinh, tắt ngóm lạ thường.

Má tôi xem đó như hiện tượng lạ, trong lòng hơi sợ, nhưng mà má dũng cảm lắm, ko sợ ma đâu, vẫn ngồi rửa chén. mọi chuyện cứ bình thường vậy…
10h tối, anh tôi khóc, đứa bé 2 tuổi khóc đêm, khuôn mặt nó đỏ ửng lên, mắt trợn giận dữ lắm, dẫy dùng lung tung, má tôi cố gắng bồng giỗ mãi chẳng được, cứ khóc nấc lên từng hồi nghe nhói lòng, mọi khi anh tôi ngoan lắm, giờ đó là ngủ rồi. Ba má tôi chẳng biết làm sao, thưc trắng đêm canh anh tôi, tiếp nước, lau người cho bớt nóng anh tôi, rồi anh tôi cũng mệt quá mà ngủ lúc nào chẳng biết, chỉ biết ba má tôi có linh cảm không lành, má tôi trước đó đã kể cho ba tôi nghe về chuyện đốm lửa lạ trên cây dừa.
Với suy nghĩ chuyện anh tôi bổng nhiên khóc không tốt lành gì cho anh, sáng hôm sau ba tôi quyết định đem nay mà anh tôi còn khóc nữa thì chuyển chổ ở cho anh và má. Ngày hôm sau, anh tôi ăn uống rất ít, người xanh xao hẳn, má tôi cũng tự nhiên mệt trong người, 2 mẹ con như bị bệnh cảm lâu ngày hành hạ vậy, chằng còn sức sống, chỉ sau 1 ngày mà sức khỏe suy giảm lạ thường. 10h đêm, anh tôi khóc, như đêm trước, làm má tôi đã mệt rồi lại còn lo lắng, ba tôi thì đứng ngồi ko yên, chỉ mong sao trời nhanh sáng. Đêm đó thật dài, nó như là ác mộng có thật, nhìn con mình bị cái gì vô hình hành hạ, ba mẹ nào chịu cho nổi…
Và rồi đêm đó cũng qua, sáng mai cả anh tôi và má ngủ rất sâu, đến 9h sáng mới dậy.
Lo ăn uống cho má và anh xong, ba tôi chở thẳng 2 người qua nhà ngoại ở, vì biết rắng ở cái nhà ấy thì sẽ chẳng lành.
Ngoại tôi biết chuyện. Với sự kinh nghiệm của người đã từng trải qua biết bao nhiêu sóng gió, bà nói cứ ở đây đi, về không được đâu. Ở tới chiều mát mẻ thì bà dẫn má và anh lên bệnh viện khám. Lúc này có vẻ má và anh đã khỏe hơn, nhưng người cứ lừ đừ, chẳng còn sức sống nữa. Bác sĩ khám sơ sơ vì chẳng biết khám gì, chỉ cho thuốc bổ về uống và dặn cho anh ăn đủ chất để chóng vượt qua bệnh, chắc là do khóc quá nên suy nhược cơ thể. Ở nhà ngoại 1 tuần, chẳng thấy bệnh khá lên, mà càng ngày càng mệt mỏi, 2 mẹ con cứ nằm ngủ suốt ngày, có thể nói là không khí lúc đó thật nặng nề,chẳng biết có bênh gì mà cứ nằm suốt, đi đừng không có sức thì sao mà đi lại nhiều. Má tôi tuyệt vọng, anh tôi thì hoi hóp.

Một ngày kia, mới sớm tinh mơ, ngoại tôi mở cửa chuẩn bị ra hàng bán thì 1 ông già tự nhiên bước đến trước cổng nhà Cái xóm ngoại nằm sâu hút trong hẻm, nói thật cả năm chẳng có người lạ vào đâu, vào làm gì cái xóm đó chứ! Vậy mà ổng đứng rồi xin vào nhà tôi, ngoại tôi ngạc nhiên lắm, nhưng có cái gì đó thúc đẩy bà đồng ý, bà mời ông như một vị khách quý, vào nhà uống nước, ngoại hỏi có phải ông đi lạc hay không thì ổng nói:
– Già đi ngang qua đây, thấy trong nhà chuẩn bị có 2 người chết nên vào xem thế nào.
Ngoại tôi gần té ngữa, mắt ngoại nhòe đi.
– Nhà này chỉ có 2 người bị bệnh chứ làm gì gần chết ông ơi…-ngoại nói trong sợ hãi, giọng run trông rõ.
– có phải 1 mẹ 1 con bị đau không, ít bữa chết đó.
Ngoại tôi bắt đầu sợ hãi, bà lúng túng không biết phải nói thế nào. Ông già ấy nói tiếp:
– Đỡ 2 mẹ con ra đây già xem thử.
ngoại tôi làm theo như cổ máy vậy, có sức mạnh hay niềm hi vọng nào đó nhen nhóm trong lòng ngoại rôi.
Ông nhìn sơ qua mẹ và anh rồi nói không sao rồi, cả nhà yên tâm đi, trải chiếc chiếu ra, cho thằng nhỏ nằm sấp lại. Rồi ổng đem 1 cây kim, hơ qua lửa rồi lễ trên người anh tôi, trên lưng anh tôi dần dần đỏ hoe, lộ ra 1 hình thù như 1 con cua vậy, nó có nhiều chân, có thân lớn, rồi ổng nói:
– Thằng nhỏ bị Tam Tinh Nhâp Thế ( tôi nhớ là má tôi kể vậy), tôi lễ ra rồi đó, giờ đem cái này về dốt trước cây dừa hỉ.
Quái lạ, sao ổng biết nhà tôi có cây dừa????
Ổng vẻ lên tờ giấy màu vàng, vẽ bằng bút gì đó mà má tôi không kể, tôi đoán là bút chì, vẽ hình 1 người với lửa bao quanh, hình như người chết cháy đang giảy dụa trong đau đớn, bức hình trùng hẳn với cái hình mà chú tôi vẽ trên cây dừa.
Ổng dặn phải đốt xong rồi đốn cây dừa, nhưng ko được bứng gốc lên, để cái gốc lại.
Bà ngoại tôi mời ổng ở lại, đem nhiều tiền ra tạ ơn, mà ổng nhất định không lấy, chỉ uống cốc nước rồi xin về, hỏi tên hỏi nhà cũng ko nói, mà còn la ngoại tôi hỏi nhiều quá không tốt, ngoại tôi chỉ biết cảm ơn thật nhiều rồi tiễn ổng ra tận đường cái, ổng đi thật nhanh, và cho đến nay cũng chẳng biết ông già ấy là ai, hỏi ai cũng không biết, ai cũng nói ở Hội An làm gì có ông già theo mô tả như vậy.
Vậy là ba tôi về làm theo như ông già đó nói, rồi cây dừa bị đốn đi, đến khi nhà tôi bán, dọn đi, gốc dừa vẫn ở đó, qua bao mua lụt bão tố, nó không hề bị trôi hay bật đi, lại thêm 1 điều mà tôi chẳng bao giờ giải thích được.
Anh tôi từ lúc đốn cây dừa cũng hồng hào lại, hết khóc, khỏe lại. Nhà tôi làm cái lễ bán con cho bà ngoại, đây chỉ là 1 nghi thức bán con, theo mê tín họ gọi vậy.
Mọi chuyện lại như cũ, êm đềm nhưng tiềm ẩn biết bao nhiêu nguy hiểm, cái xóm đó, cái mảnh đất tôi ở, vẫn đầy giận dữ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.