Vùng Đất Khó Ở ( Có Thật 100%)

Phần 6


Ba tôi

Chủ nhân căn nhà số 89 mà lúc trước tôi ở, chính là bà nội tôi.
Nội tôi hiện giờ gần 90 rồi. Kể về nội tôi, nói thật tôi chẳng biết gì nhiều, tất cả sự thật thì có lẽ ba tôi đã giấu kín trong lòng, cả buồn lẫn vui. Tất cả những gì tôi biết xin được viết hết ra đây…
Vào thời chiến tranh, hình như trong 1 trận pháo kích nhắm vào Huế, người ta mới rời cố đô mà di tảng ra những nơi chung quanh. Bà tôi bồng ba tôi chạy vào Hội An. Kể về nguyên nhân khiến bà tôi chỉ bồng ba tôi, còn các bác, các chú, các cô thì để lại cho ông nội tôi, thì ba tôi hơi gượng buồn, chỉ biết là đến giờ tôi vẫn không bao giờ biết ông nội tên gì, ở đâu. Chắc là đã có sự chia ly,tôi không bận tâm lắm, vì dù sao tôi cũng đã quá hạnh phúc với gia đình.
Khi bà nội tôi vào Hội An, bà đã chọn ngay cái xóm gần phố cổ mà thuê nhà, cái xóm ma quái đó gắn liền với tuoir thơ của ba tôi, với nồi bún bò gió Huế của nội tôi.
Ba tôi kể nhiều chuyện lắm, toàn là những chuyện không nên nghĩ lúc đi về sinh ban đêm , những câu chuyện ma quái, nó chẳng làm hại ai, nhưng nó làm cho ta dần dần mệt mỏi, nếu không can đảm mà vượt qua.

Chuyện 1: Ngôi nhà không tiếp người lạ

Cái xóm của tôi, nhà nào cũng có những câu chuyện riêng, nếu có vào nhà mà hỏi về chuyện ma, tôi chắc chắn các bác sẽ được nghe kể đến mức ai yếu bóng vía thì tối đi tiểu vào bô nhé .
Riêng, có 1 căn nhà, ba tôi phải mệnh danh nó là nhà khó, không phải là khó khăn, mà là khó chịu. Đố ai người lạ vào ngôi nhà đó, ngủ qua đêm được ở đó mà sáng mai không tạm biệt chủ nhà vội vã xách đồ ra về, mà ko có 1 lời giải thích nào. Nhưng ba tôi thì ở được, ngủ được, vì cái ngôi nhà đó là ngôi nhà bên cạnh nhà 89 của tôi, nó số 87 trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, ai vào Hội An thì liếc vào xem nhé . Nhà đó trước đây của bạn bà nôi tôi, đầu tiên khi vào Hội An thì nội tôi ở thuê nhà 87, khi có tiền thì mua nhà 89 và dọn qua đó ở. Kể về ngôi nhà 87 ấy, là không biết bao nhiêu chuyện li kì, rùng mình.
Lúc trước bà nội tôi bán bún bò Huế, quán bùn bà O nổi tiếng hội an lúc đó của nội tôi nghe nói chỉ đại gia mới vào ăn, chuyên phục vụ sĩ quan cao cấp nhé. Đêm hôm đó là ngày không trăng, thường thì làm bún phải ninh cái nồi nước dùng từ tối cho đến sáng, và cứ bỏ cuổi vào để đó, củi hết thì thôi, sáng mai đã có nồi nước dùng ngon rồi. Đêm đó, ba tôi ngồi học bài gần cái bếp, mà nó cũng chẳng phải là bếp, chỉ là 2 chồng gạch 2 bên, củi khô ở giữa. Lửa cháy đều đều, lâu lâu lại nghe nổ lốp bốp từ những cây củi ẩm, thì từ phía mương sau nhà, có 1 bóng thằng bé nhỏ, ba tôi đoán chắc khoảng 6 7 tuổi gì thôi, lội từ dưới mương lên, mở nắp nồi bún ra, ba tôi chạy ra thì nó đã đi mất rồi, ổng tiến lại gần thì văng vẳng phái sau mương nghe 1 tiếng chủm, như có người nhảy xuống nước vậy, rồi những tiếng vỗ sóng như người ta bơi. Bực mình tưởng có thằng nhỏ nào phá nổi bún, ổng nói lớn ” đờ mờ mi quay lại đây ta đánh đó nghe” rồi tiếp tục vào giường ngồi đọc sách.
Nào ngờ đâu, cái bóng đen đó không phải là người, nó chắc là thằng nhỏ nào ham chơi rồi chết trôi ở dưới mương, con nít chết đi, hồn nó cũng con nít lắm, nó quấy phá, và nhiều lúc là thâm độc nữa.
Đêm hôm đó, ba tôi giăng mùng đi ngủ, giăng xong vừa ra đi tiểu thì thấy nó, thằng nhóc đó, nó chạy từ cửa bếp vào nhà trong, bứt cái dây treo mùng, rồi chạy ra phía ao, nhảy xuống bơi đi. Ba tôi bắt đầu suy nghĩ, chẳng có thằng bé nào giờ này lại dám bơi ngoài mương, quái lạ, chắc là mình chọc nhầm thằng nào chết trôi rồi.
Nghĩ vậy thôi, chứ ba tôi không sợ, ổng đi ngủ bình thường, mai mở mắt dậy thì thấy 2 bên dây mùng đã bị đứt rồi, ổng cũng hơi sợ, ko phải sợ nó, mà là sợ những gi nó sẽ làm để quấy phá ba tôi, vì cái tội lỡ miệng mà thách nó.
Đêm hôm đó, ba tôi quyết định ngồi canh nồi bún. Ba tôi núp phía sau cánh cửa. Đúng giờ, nó lạ bơi lên, người lấm lem bùn, lần này ba tôi nhìn rõ mặt nó, nó xanh xao lắm, như trẻ em bị lạnh mà không được mặc áo quần vậy. Người nó hình như chỉ có cái quần bằng vải màu sờn. Riêng phần đôi mắt, ba tôi nhớ rõ như in, chưa bao giờ ổng thấy đứa con nít nào có đôi mắt u buồn như thế, nó ảm đạm, tưởng chừng như sâu hóm vậy, như trách ai điều gì ai oán lắm, chắc lúc chết nó đã nhìn thấy điều gì đáng sợ và rồi ánh mắt lúc đó theo cái hồn ma này đến đây. Ba tôi nhìn nó, ổng thật gan dạ lắm, chẳng sợ, chỉ hơi khiếp vì đôi mắt ấy gợi cho ổng cảm giác bất an. Thằng nhỏ ở nắp vung ra, rồi ném cục đá vào trong nồi. Ba tôi lặng im, không nói gì, không làm gì. Nó nhìn quanh, nó cũng đứng im, chỉ nhìn, khoảng không im lặng lạ thường, rồi nó như buồn bã điều gì đó, quay đi, nhảy xuống mương, bơi đi mất. Ba tôi vội vào nhà, đem bó nhan ra thắp, rồi khấn gì đó, đổ nồi bún lun, vậy là sáng mai nội tôi nghĩ bán. Từ đêm đó, nó không tới nữa, ba tôi cũng bớt mệt vì những trò quấy phá của nó.
Ở với ma một hồi cũng quen, coi nó như 1 phần của cuộc sống vậy. Ba tôi can đảm chắc là do ổng thấy nhiều rồi, chứ còn tôi, giờ tôi cũng gọi là can đảm, nhưng là vì tôi chưa thấy, và tôi tin vào đấng quyền năng hơn ( không phải truyền đạo nhé ).

Quay lại chuyện ngôi nhà không tiếp khách lạ, có 1 câu chuyện mà khi nhắc tới ngôi nhà, những người trong xóm cũ ai cũng biết, ai cũng kể rành rọt, và tôi cũng biết rất rõ, vì nó diễn ra khi tôi đã biết nhận thức được thế nào là ma quỉ, là nổi sợ khi có người nào đối diện với nó.
Vào năm tôi học lớp 4, có gia đình đó từ Kinh Tế Mới chuyển vào ở, gia đình gồm vợ chồng, một đứa con gái bằng tuổi tôi,và 1 đứa nhỏ hình như chỉ có 3 tuổi thì phải. Mô tả về căn nhà ấy, chỉ có 1 từ là u tối. Cảm giác đầu tiên vào căn nhà ấy, là rất mát, mùa hè nóng nực mà bước vào đó, nằm xuống cái sàn xi măng lắng kít là sướng nhất, riêng gia đình tôi thì vào ngủ bình thường, còn người khác thì đố mà ngủ được. Ngay khi bước vào nhà, nhìn trước mặt đã là bàn thờ. Bàn thờ được đặt trên 1 bệ xi măng to, có 1 tấm rèm che lại, nó đen thui vì ko có đèn điện gì hết, chỉ 2 bóng đèn quả ớt hẩm hiu thôi. Hằng ngày đi qua đi lại đều cố gắng không nhìn vào bàn thờ, vì sợ. Những ảnh người đen trắng được chụp hay vẽ gì mà thần thái lắm, như nhìn thẳng vào mặt mình, nhiều lúc nằm ngủ trưa bên nhà đó, tôi cố gắng lắm mới làm liếc lên bàn thờ, chỉ sợ người trong ảnh nháy mắt 1 cái, thì tôi chắc cả đời không dám qua nhà đó nữa.
Trưa hôm đó, chính xác là 2 giờ trưa, thì má tôi mới ngạc nhiên khi thấy bà Bộ ( vợ bác Bộ) ôm con ngồi khóc trước nhà. Má tôi chạy qua hỏi thì bà bộ chỉ nói ngủ trưa 1 mình ở cái nhà này không được chị ơi, đang ngủ thì nằm mơ thấy có bà nào cầm gậy, bã rượt em chạy quanh nhà rồi đánh con em bầm người, con em khóc thét lên rồi em tỉnh dậy, thì thấy con em đã khóc rồi, em sợ quá ôm hén ra đây ngồi, chờ anh Bộ về mới dám vào nhà. Má tôi biết rõ, ngôi nhà ấy, chỉ có người nhà hoặc người thân ở được, có lẽ vì người ngày xưa trong ngôi nhà ấy chẳng muốn ai nằm trên cái chổ mà họ đã nằm, hít cái bầu không khí mát mẻ mà họ đã hít cả.
CHiều, 6h30 chiều thì bác Bộ về, bác đi làm công ty tre đan ở cách nhà cũng hơn 1km, về tới nhà đã nghe tiếng bà Bộ ôm con chạy ra khóc sướt mướt, kể lại chuyện giấc mơ hồi trưa. Bác bộ nghe chuyện, ôm 2 mẹ con rồi dìu vào nhà, bác Bộ cũng gan dạ như ba tôi, có phần hơi trầm lặng, ít nói. Đêm đó bác qua nhà tôi, ngồi ún trà hút thuốc rồi bàn chuyện gì đó với ba tôi. Ba tôi kể là bác hỏi về lịch sử ngôi nhà, thì ba tôi kể là từ lúc ba tôi đến, thì ngôi nhà nó đã là vậy, nó đã ma mị, đã có bàn thờ ngay tại cái vị trí đó. Qua 2 đời ở ngôi nhà đó, cái bàn thờ có thêm 2 cái ảnh trắng đen của con trai và chồng bà chủ nhà thì phải.
Bác bộ và ba nói chuyện rất lâu rồi bác xin phép ra về, khuôn mặt đầy trầm tư lo lắng. Đêm đó nhà bác Bộ ngủ ngon, sáng mai bà Bộ còn qua khoe là ko có thấy mơ mộng gì nữa, hình như có bác Bộ ở nhà, thì nhà yên ổn vô cùng, bình yên lắm.
Thế mà, có 1 chuyện xẩy ra khiến gia đinh bác Bộ quyết định trả nhà…
Mọi ngày bác bộ tranh thủ trưa là chạy về ngủ ở nhà, 1h30 thì đạp xe lên chổ làm, để tránh tình trạng bà Bộ nằm mơ rồi hoang mang. Hôm đó, bác bộ bị té xe, trầy xước sơ sơ, nhưng cái chân đau đi tập tễnh nên nghĩ làm, về nhà ăn ngủ.
Đêm hôm đó trời mưa, cơn mua đầu hè, nặng hạt, xóm toàn là nhà tôn, nghe tiếng tôn kêu ầm ầm rộp rộp mỗi đợt là đoán trận mưa này sẽ còn dài lắm,to lắm. Sấm chớp ầm ầm, gió thổi mạnh…
Bác bộ đang ngồi uống trà ở nhà trên, nhà dưới là phòng ngủ của bác bộ và bà bộ. Bà bộ lúc đó đã ngủ rồi. Ngồi ún trà hút thuốc được 1 lúc thì bác cũng buồn ngủ, thời trước làm gì có tivi, với người lao động nhưu bác bộ thì vui nhất là tối tối làm li trà, kéo vài điều thuốc rồi ôm vợ ngủ. Bác lê đôi chân còn tập tễnh ra phía sau nhà, định đi tiều rồi vào ngủ, thì thấy bà Bộ. . bà Bộ đag đứng giữa trời mưa, ướt chẹt nhẹt như chuột lột, đứng sững sờ ra phía cái mương nước rồi bước từng bước tiến lại gần cái mương hơn…Bác bộ thấy vậy, tập tễnh chạy ra : ” Em ơi mưa gió vào nhà em. làm chi ngoài nó rứa”, vừa nói, bác vừa cố gắng tập tễnh và chạy cà thọt ra chổ bà Bộ. Bỗng nhiên bà Bộ chạy rồi nhảy chủm xuống mương, rồi chìm nghĩm. Bác Bộ lúc đó mới la ré, kêu cứu um xùm. ” Bà con ơi, cứu con vợ tôi, cứu….”. Nghe tiếng kêu thất thanh vang trong đêm mưa, tôi ôm sầm lấy ông anh, 2 thằng ngồi co ra trong xó giường, ba má tôi thì quơ cái đèn pin bươn qua nhà ông Bộ, đạp cái hàng rào bằng tre mục nát giữa 2 nhà mà nhảy qua, thấy ông bộ đang chỉ chỏ gì đó dưới mương. Bà con lối xóm cũng qua, đập cửa rầm rầm. Lúc đó thì từ nhà bếp, cánh cửa nhà bếp mở ra, con bé Na, con bé bằng tuổi tôi với đôi mắt mớ ngủ, hỏi ba có chiện gì mà ré vậy ba, trộm hả ba, thì ông Bộ càng khóc thêm nữa. Ba má tôi chỉ biết đứng bên, dìu ổng dậy, kéo vào nhà, vào tới cánh cửa phòng ngủ của 2 vợ chồng thì mới phát hiện cửa khóa bên trong. ( cái loại khóa kéo qua chứ không có hiện đại như bây giờ). Ông Bộ mới bừng tỉnh, như quên hẳng cơn đau, ông xô cửa, thì thấy bà Bộ…
Bà Bộ đang nằm trên giường, hình như vẫn ngủ ngon. Con bé Na vội chạy lại bên mẹ, phái bên cạnh dường, thằng bé vẫn nằm trong nôi ngủ say. Bà Bộ nãy giờ nghe la hét vậy mà vẫn ngủ sao?, bé Na lay lay mẹ, thì phát hiện ra mẹ nó đã ngất từ lâu rồi. Ba má tôi chạy lại xem, thì ra bà Bộ bị sốt cao, hình như cơn sốt làm bà Bọ ngất luôn.
Đêm hôm đó, ba má tôi trực bên nhà bác Bộ, bác thì ở bên giường bà Bộ, cạo gió, sức dầu, chườm khăn đủ thứ, rồi sáng mai, ngay sáng mai, khi bà Bộ tĩnh lại, nhà đó dọn đi, chỉ kịp nói lời cảm ơn tới ba mà tôi và hàng xóm. Từ đó, ít khi tôi gặp lại nhà bác Bộ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.