Yêu nhầm hot girl

Phần 5


“Nếu mày vẫn còn nghĩ đến em Uyên thì mày nên xem xét lại cái thứ tình yêu của mày với Trâm đi là vừa…”

…BẾ TẮC…!!!

Tôi lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê và hi vọng cái thứ đồ uống có chứa Cafein này có thể giúp tôi tỉnh táo…để suy nghĩ! À không! Tôi chẳng suy nghĩ gì cả, vì đầu óc tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng…Suốt mấy tiếng vừa qua tôi chỉ làm mỗi một việc đó là ngồi nhìn chiếc kim đồng hồ nặng nề quay hết vòng này sang vòng khác, tôi chẳng nhớ nổi mình đã ngồi như thế này bao lâu nữa…Chỉ biết rằng ngoài kia…trời đã sáng!!!

…THỞ DÀI…!!!

Tôi uể oải gom sách vở vào cặp rồi dắt xe ra cổng…Đi học! Mấy thằng chiến hữu mà biết chẳng lại bảo tôi bị điên…Cơ mà với tôi lúc này thì “Điên” với “Bình thường” cũng chả khác nhau là mấy. Thức trắng một đêm tôi loay hoay đi tìm câu trả lời cho cái – thứ – tình cảm tôi dành cho Trâm suốt bao nhiêu năm qua.

Khoảng 18 tiếng trước tôi còn mạnh mồm khẳng định rằng “ĐÓ LÀ TÌNH YÊU” nhưng giờ tôi hoang mang không biết định nghĩa nó là gì??? Kể từ giây phút ở nhà Uyên về trái tim tôi đã đập theo một cách khác, khác đến nỗi tôi không còn kiểm soát nó được nữa! Nó thổn thức…nó gào thét tên một người con gái mà tôi mới chỉ gặp mặt có vài lần!

Thế đấy! Tình cảm vốn dĩ chẳng có chuẩn mực nào cả…Đơn giản vì…Sẽ chẳng có gì có thể níu giữ được trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối…( Trích “Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi”!)

…RẼ LỐI…!!!

Bước chân vào lớp học, mới chỉ lác đác vài đứa đến và hầu hết chúng nó đều nhìn tôi với ánh mắt ngỡ ngàng. Cũng phải, bình thường có đánh chết tôi cũng chẳng đến lớp giờ này…Nhưng mà tôi đang điên nên chắc cũng có thể hiểu được!

Khoảng 15 phút sau thì bọn chiến hữu cũng mò đến lớp. Không ngoài dự tính…thằng K vẫn là thằng to mồm nhất!

– Ô mô…Tao có nhìn nhầm không chúng mày!

– Đéo nhầm đâu! Là nó đấy!

– Hôm nay phởn lên đi học sớm thế cưng???

– Chúng mày bớt mồm đi cho mặt nó ngăn nắp! – Tôi cáu.

– Hề hề! Thấy cưng tiến bộ hơn mọi khi nên thắc mắc?

– Ừ đấy! Bố định cướp phiếu bé ngoan của chúng mày đấy? Làm sao???

– Đéo tin?? Chắc lại có chuyện đúng không?

– Đúng đấy! Nhìn mặt như đứa đám thế kia thì 100% là có biến chứ ngoan đéo gì mày?? – Thằng T cười đểu.

– Thôi thôi! Để tao yên. Tí tao kể cho nghe!

Mấy thằng chiến hữu biết không thể tra hỏi gì thêm nên chẳng đứa nào hỏi han gì nữa. Giờ ra chơi thằng L vỗ vai tôi:

– Đến giờ xưng tội rồi cưng?

– Gì??? – Tôi giật mình.

– Thì mày bảo kể cái gì cho bọn tao cơ mà?

– Xuống căng tin! – Tôi vẫy tay ra hiệu cho cả bọn đi cùng.
.
– Rồi! Có chuyện gì khai ra đi?

– Nhưng chúng mày phải hứa là không nói cho ai chuyện này cơ!

– WTF? Còn phải hứa nữa cơ á? – Thằng T trợn mắt.

– Ừ thì hứa! Nào có gì nói nhanh! – Thằng L giục.
.
.
.
– H-Hình như…Hình như tao thích cái Uyên??? –Tôi ngập ngừng.

Tôi vừa dứt lời thì thằng K ho sặc sụa…

– Đùa bố à??? *khụ khụ*…Mới hôm qua mày còn bảo thích bé Trâm
?
– Bình tĩnh…bình tĩnh! – Thằng T vỗ vỗ lưng thằng K.

– Thế là thế nào? – Thằng T hỏi.

– Chịu! Tao mà biết thế nào thì đã chẳng ngồi đây xưng tội với chúng mày?

– Thực ra sớm muộn gì tao cũng biết là mày sẽ nói như thế? – Thằng L tỏ ra bình tĩnh.

– Là sao? Tao không hiểu…

– Mày còn nhớ cái lần tao hỏi mày có yêu bé Trâm lúc đó mày nói gì không?

– Nhớ chứ…Nhưng đâu có liên quan! – Tôi thắc mắc.

– Liên quan đấy! Khi mày nói yêu bé Trâm và khi mày nói chuyện về Uyên…Ánh mắt mày khác nhau hoàn toàn!

– Ánh mắt tao…- Tôi như cứng họng khi nghe những lời thằng L nói.

– Đúng! Ánh mắt mày khi nói về Uyên rõ ràng có gì đó…Tao đéo giải thích được! Tóm lại là tin tao đi…!!!

– Kể ra cũng đúng! Mày và bé Trâm lớn lên cùng nhau, có khi nào mày ngộ nhận tình cảm của mày với Trâm là tình yêu không? – Thằng T thêm lời.

– Ý mày là…???

– Là tình anh em…Thằng thộn ạ! – Thằng K giờ này mới lên tiếng.

– Thực ra tao cũng nhìn ra giống thằng L. Nhưng không ngờ lại nhanh thế?

– Tình cảm bao nhiêu năm nay tao dành cho Trâm chỉ là “Tình anh em” thôi sao? – Tôi lặng người khi nghe đám chiến hữu nói.

– Bình thường mà! Mày với Trâm chơi với nhau từ bé đến giờ nên ngộ nhận cũng là điều dễ hiểu! Không có gì phải ngạc nhiên cả! – Thằng L vỗ vai tôi
.
– Cứ cho là thế…Nhưng nếu tao thích Uyên thì thằng K…???

– Bố thằng hâm! Liên quan gì đến tao, tao cũng biết là mình không có cửa! Yên tâm, tao ủng hộ mày! – Thằng K cười.

– N-Nhưng…Uyên bảo có người yêu rồi!

– …Và em ý cũng bảo là thằng đó không thích Uyên? – Thằng L nháy mắt.

– Thế thì sao? – Tôi hỏi.

– Thế thì mày vẫn còn cơ hội…Thằng ngu ạ! – Cả bọn chiến hữu cười ầm ĩ.

Suốt buổi học ngày hôm đó tôi chìm vào những dòng suy nghĩ hỗn độn. Cuối cùng thì câu hỏi cho cái – thứ – tình cảm bấy lâu tôi dành cho Trâm cũng có đáp án…Trớ trêu thay đó lại là “Tình anh em”. Ông trời kể ra cũng vui tính, khéo tô vẽ thật đấy. Nhưng nếu đó đã là ý trời thì tôi cũng bằng lòng chấp nhận. Vậy còn tôi với Uyên thì sẽ ra sao? Bước tiếp theo tôi nên làm gì? Đang miên man suy nghĩ thì thằng L huých vai tôi hỏi khẽ:

– Này! Mày đã nói gì với Trâm chưa?

– Nói gì?

– Thì thổ lộ tình cảm ý?

– Chưa…Tao chưa nói gì hết!

– Ừ…Thế thì phúc ba mươi đời nhà mày! – Thằng L cười đểu.

– Có chuyện gì à? – Tôi thắc mắc.

– Không! Cơ mà tao ghen tị với mày đấy!

Ghen tị ư? Tâm trạng tôi lúc này đang sống dở, chết dở mà thằng bạn thân còn bảo là ghen tị? Đúng là buồn cười…

Tan học chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đạp xe sang trường Uyên…Đứng trước cổng trường và chờ đợi mà tôi cũng chẳng rõ là mình đang chờ đợi cái gì nữa…Chỉ là trái tim tôi thôi thúc tôi làm vậy…
Một lúc sau tôi thấy Uyên bước ra, lẽo đẽo theo sau là một thằng con trai vẻ mặt cau có. Nhìn có vẻ thằng đó đang cố đuổi theo Uyên…Từ xa tôi có thể nghe rõ mồn một những gì nó đang nói:

– Uyên! Cho anh xin lỗi được không…

– Em nói rồi…

– Một lần này nữa thôi…Cho anh thêm một cơ hội đi mà!

– Em nói rồi! Em đã có bạn trai, anh đừng làm phiền em nữa…

Bây giờ thì tôi đã biết chuyện gì đang xảy ra…Một màn tỏ tình thất bại!!! Tôi cười thầm…

– Uyên!
– Ơ…Nhật! Sao cậu lại ở đây???

Rõ ràng cuộc viếng thăm không đúng lúc của tôi khiến Uyên bất ngờ, và không chỉ riêng em thằng con trai kia cũng ném cho vị khách không mời một ánh mắt nhìn không mấy thân thiện…

– Hì! Sang xem cậu đỡ chưa???

– Tớ khỏi rồi! Nhìn này… – Em giờ cánh tay bị thương lên lắc lắc.

– Không sao thì tốt rồi! – Tôi cười.

– À…Hóa ra đây là bạn trai của Uyên hả??? – Thằng kia nhìn tôi với ánh mắt soi mói.

– Ừ! Là “bạn – trai”. – Tôi cố gắng phát âm rõ ràng từng từ.

Không biết thằng kia nó có hiểu những gì tôi nói hay không, nhưng nó bỏ đi với vẻ mặt hậm hực lắm.

– Có ai đón cậu chưa? Lên tớ đèo về luôn! – Tôi quay sang hỏi Uyên.

– Gớm! Hôm nay tử tế thế? – Em cười

– Tranh thủ lúc tớ tốt bụng đi. Nhanh không tớ đổi ý đấy!

Vừa nói dứt lời thì Uyên đã tót lên xe ngồi. Tôi tủm tĩm cười rồi đạp xe đi, được một đoạn thì em hỏi:

– Sao cậu lại nhận là bạn trai tớ???

– Ơ không đúng còn gì???

– Hồi nào…Sao tớ không biết?

– Thì tớ là bạn cậu…và là con trai…nên là bạn trai! Không đúng còn gì. – Tôi chọc Uyên.

– Cái cậu này, đùa gì kì cục! – Uyên đấm đấm vào lưng tôi.

– Thế ban nãy…là người yêu Uyên hả?? – Tôi hỏi.

– Ừ…Người yêu Uyên! – Em trả lời không chút do dự.

– Thật à? – Tôi hỏi có hơi chút chạnh lòng.

– Thì cậu ta yêu Uyên…nên là người yêu Uyên. Chứ không phải là người Uyên yêu! – Em cười khanh khách.

– Á à…Ăn miếng trả miếng hả?

– Ai bảo Nhật chọc tớ trước!

– Thế người yêu Uyên là ai? – Tôi thăm dò.

– Nhật tò mò à???

– Một chút…??? – Tôi thành thật.

– Người Uyên yêu…Anh ấy trắng trẻo, đẹp trai…Anh ấy vui tính…Anh ấy học giỏi nhưng mà cũng ngố lắm. Hihi.

Tai tôi như ù đi, tôi giường như không nghe thấy những gì Uyên nói trừ hai từ “Anh ấy”…Uyên nói hai từ đó sao mà ngọt ngào đến thế. Thực sự lúc này tôi khá là gato với người có tên là “Anh ấy” của Uyên. Hôm sau đi học, tôi liền đem kể chuyện này cho bọn chiến hữu nghe…

– Trắng trẻo, đẹp trai, vui tính, học giỏi mà lại ngố ngố à??? – Thằng K vuốt cằm suy nghĩ.

– Ơ nhưng cái thằng tên là “Anh ấy” sao tao thấy quen lắm nhé! – Thằng L vỗ đùi.

– Đúng! Tao cũng thấy quen lắm, hình như…

Cả ba thằng chiến hữu quay sang nhìn nhau rồi quay sang nhìn tôi cười như nắc nẻ…!!!

– Ha…ha…ha! Giống y đúc…Bảo sao thấy quen quen!

– Chúng mày cười cái lồng gì thế?

– Mày soi gương lại mày xem thế nào?

– Tao thế nào? – Tôi thắc mắc.

– Thì trắng trẻo này, đẹp trai này, học giỏi mà lại ngố thì chỉ có mày chứ trên đời làm đéo gì còn thằng nào như thế nữa đâu! – Thằng T lại ôm bụng cười.

– Em ý bật đèn xanh rồi đấy! Xúc thôi… – Thằng L nháy mắt.

– Tao á? – Tôi ngớ người.

– Đùa! Mày ngu thật hay ngu giả vờ thế? Ý em nó rõ như thế còn gì!

– Nhưng tao không biết phải bắt đầu từ đâu?

– Cứ từ từ…Đầu tiên là tìm hiểu, rồi hẹn hò, rồi tặng quà, rồi tỏ tình…Mà yên tâm, bọn tao toàn cao thủ cả, mày không phải lo.

– Hẹn hò, rồi tặng quà! Nhưng mà còn lâu mới đến sinh nhật Uyên! – Tôi thở dài.

– Thằng này ngu thật chứ đéo phải giả vờ đâu chúng mày ạ? – Thằng T xua tay.

– Chứ làm sao? – Tôi hỏi ngu.

– Con gái thích những món quà bất ngờ, chứ cứ đợi ngày lễ tết thì ai chả tặng đúng không?

– Thằng T nói đúng đấy! Những món quà nhỏ thôi nhưng bất ngờ bọn con gái càng nhớ lâu! Hehe.

– Bây giờ mày cứ tỏ ra bình thường với em ý cái đã, kiếm lí do nào đó rồi rủ em ý đi chơi. Rồi mua cho em ý một món quà nho nhỏ. Tao thề với mày là hiệu quả trăm phần trăm.

Thời gian…hàn gắn mọi vết thương. Nhưng chưa từng…xé nát được kí ức. Dù cho năm tháng có chạy nhanh và xa đến cách mấy…Quá khứ vẫn đuổi kịp hiện thực!

– Anh Nhật! – Tiếng của Trâm kéo tôi trở về với hiện tại.

– Ớ Trâm! Em mới tan học hả?

– Vâng ạ! Mà sao anh lại ngồi đây một mình thế này?

– Anh ngồi chơi với mấy đứa bạn, nhưng chúng nó về hết rồi!

– Anh đấy! Về mà chẳng chịu qua em chơi gì cả? – Trâm phụng phịu.

– Hì! Anh định tối qua chào hai bác rồi mai anh quay về trường!

– Cái gì? Sáng mai anh đi rồi à?

– Uhm! Sáng mai anh đi sớm!

– Về chẳng thấy mặt mũi đâu! Đùng cái bảo đi! Chán anh quá!

– Thì tối anh đền cho! – Tôi cười.

– Nhớ nhé! Thôi em về trước đây! Nhớ tối đấy. – Trâm nháy mắt.

Nhìn theo bóng Trâm dần dần lẩn khuất vào dòng học sinh tan học, bất giác tôi chợt thở dài…Mới đó mà đã 2 năm trôi qua, Trâm giờ đã là học sinh cuối cấp, trưởng thành và duyên dáng còn tôi – Một thằng sinh viên năm 2 vẫn đang sống với những kí ức xưa cũ trong quá khứ!

Liếc nhìn đồng hồ, cũng đã muộn tôi uống nốt cốc nước mía rồi dắt xe ra về. Ngoài đường nóng như đổ lửa, tôi ghét cái nóng và vì thế tôi ghét mùa hè!

Về tới nhà, hơi lạnh từ điều hòa khiến tôi dễ chịu hẳn:

– Con đi đâu về thế? – Tiếng mẹ từ trong bếp hỏi ra.

– Dạ con đi chơi với mấy đứa bạn ạ!

– Đã ăn uống gì chưa?

– Con chưa ạ!

– Thế thì vào ăn luôn đi, mẹ phần cơm cho con đấy!

– Sáng mai đi có cần mẹ chuẩn bị thêm gì nữa không?

Tôi cầm bát cơm quay ra nhìn cái “đống” đồ mẹ đã chuẩn bị sẵn…Thề với các bạn là nguyên một đống đủ các loại nào là hoa quả, đồ hộp, sữa…v.v…

– Sao mẹ chuẩn bị nhiều thế? Nhiều thế này thì con ăn bao giờ cho hết, để lâu hỏng vứt phí lắm!

– Cố mà ăn đi! Mẹ thấy dạo này mày gầy đi nhiều quá.

– Con vẫn bình thường mà! À tối con qua nhà bố mẹ Trâm chào hai bác, mẹ mua giúp con ít chè ngon biếu bác ý nhé!

– Được rồi! Để chiều mẹ mua.

Tôi cố ăn nốt bát cơm rồi lên phòng ngủ một giấc tới tận chiều. Thức dậy, tôi tranh thủ thời gian qua nhà các chú, các bác chào mọi người để sáng mai quay ra Hà Nội.

Buổi tối tôi đi bộ sang nhà Trâm, em ra mở cổng. Vẫn quần Short Jean, áo phông, dép xỏ ngón…

– Bố mẹ có nhà không em?

– Có ạ! Bố mẹ đang xem Tivi trong nhà ý!

– Ừ! Đợi anh vào chào hai bác rồi anh em mình đi dạo một chút nhé!

– Vâng! Em bảo bố mẹ là tối anh qua đấy.

Vừa thấy tôi, mẹ Trâm đã lên tiếng:

– Nhật sang chơi à con?

– Dạ con qua chào hai bác, mai con về trường ạ!

– Sao mới về mà đã đi sớm vậy con? – Bố Trâm hỏi.

– Dạ! Con được nghỉ 2 tuần thôi ạ!

– Học hành vất vả thế bảo sao bác thấy con hốc hác quá!

– Cũng không vất vả lắm đâu ạ! Chắc tại con lười ăn uống thôi!

– Chết! Như vậy sao được…”Có thực mới vực được đạo” chứ con!

– À! Bé Trâm năm nay cũng cuối cấp rồi, con xem có trường nào phù hợp bảo cho em nó thi nhé!

– Mẹ này! Con lớn rồi mà cứ gọi là “bé”. – Trâm bỏ con dao gọt hoa quả xuống bàn, vẻ mặt phụng phịu!

– Đấy con xem! Năm nay 12 rồi mà tính nết vẫn còn trẻ con như thế đấy!

– Ai thì con không biết, nhưng với lực học của Trâm thì hai bác có thể yên tâm ạ! – Tôi cười.

– Bác muốn cho nó sang Singapore với anh nó mà nó nhất quyết không chịu! – Bố Trâm nhấp ngụm nước chè giọng trầm ngâm.

– Học trong nước giờ cũng tốt mà bác!

– Ý bác không phải thế! Bác muốn nó sang bên đó cho có anh có em, rồi 2 anh em nó lo cho nhau thì bác yên tâm hơn!

– Con lớn rồi mà! Tương lai của con tự con quyết định. Bố mẹ yên tâm! – Trâm khẽ nhíu mày.

– Được thế thì bố mẹ cũng mừng!

– Dạ thôi! Cũng muộn rồi, con xin phép về trước! Hai bác nghỉ ngơi đi ạ.

– Ừ! Con về đi, mai lên đường bình an nhé!

– Bố mẹ cho con đi chơi với anh Nhật một lát nhé!

– Nhớ về sớm cho anh Nhật còn nghỉ ngơi đấy!

– Con biết rồi! – Nói rồi Trâm theo tôi ra ngoài cổng.

– Bây giờ đi đâu? Ăn kem nhé? – Tôi hỏi.

– Tùy anh thôi! Em thì sao cũng được! – Trâm cười.

Tôi ghé qua tiệm tạp hóa mua một hộp kem Tràng Tiền rồi cùng Trâm ra ghế đá cạnh đó ngồi.

– Sao anh mua nhiều thế này! Ăn sao hết. – Trâm lè lưỡi.

– Gớm! Bày đặt, con ma kem như em mà ăn không hết được á? – Tôi cười.

Không khí buổi tối ở quê thật yên tĩnh và dễ chịu, khác xa so với cái vẻ bụi bặm, ồn ào của Hà Nội. Tôi khẽ ngã người về phía sau, ngước mắt lên bầu trời đêm nhìn ngắm những vì sao lấp lánh sáng. Lâu lắm rồi tôi mới được hít thở không khí trong lành như thế này.

– Dạo này em thấy anh có vẻ ít nói? Anh thay đổi nhiều quá. – Câu hỏi của Trâm làm tôi giật mình.

– Anh vẫn thế, có thay đổi gì đâu!

– Là anh không nhận ra thôi! Anh vẫn chưa quên được chị ấy đúng không?

Một chút im lặng…Tôi biết Trâm đang nói đến ai, nhưng thực sự tôi không muốn nhắc đến chuyện đó lúc này…

– Im lặng là phải rồi! – Tiếng Trâm thở dài.

– Em cũng không muốn nhắc lại chuyện ấy đâu? Nhưng 2 năm rồi còn gì? Anh định thế này đến bao giờ???

– Trâm! Đừng nói nữa…Anh xin em!

– Không! Em phải nói, em không chịu được khi thấy anh thế này?

– Anh làm sao??? – Tôi gằn giọng.

– Anh tự dày vò bản thân như thế là đủ rồi! Chị ấy mất đâu phải lỗi của anh???

– Thôi muộn rồi! Anh đưa em về…

Trâm không nói gì chỉ lẳng lặng đứng lên theo tôi ra về…

– Em vào đi! Anh về nhé! – Nói rồi tôi quay lưng bước đi.

– Đã đến lúc anh sống cho bản thân mình được rồi! Trút bỏ quá khứ và trở lại là anh trước đây đi…Em tin chị ấy cũng muốn thế! – Tiếng Trâm nói với theo.

Đã 2 năm trôi qua kể từ khi Uyên mất, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều. Tôi không phủ nhận rằng mình cũng đã thay đổi sau cái biến cố ấy…Nhưng sao những kí ức về ngày hôm đó vẫn hiện hữu…rõ nét đến kì lạ!!!

…Ngày 07/12/2010…

Em nói rằng hôm nay là một ngày đặc biệt! Tôi biết, vì hôm nay là ngày kỉ niệm 2 tháng chúng tôi chính thức yêu nhau. Tôi chẳng còn nhớ nỗi là hồi đó mình đã tán tỉnh Uyên như thế nào, nhưng xem chừng cái kế hoạch mà mấy thằng chiến hữu vạch ra đã có hiệu nghiệm.

Ngày tôi nói lời yêu thương với em…Tôi run lắm! Chắc em chẳng biết điều đó đâu…Thú thực, lúc đó tôi đã phải vét hết sự cản đảm để nói với em rằng: “Tớ thích cậu”…Thế mà em chỉ im lặng nhìn tôi…Trong giây phút đó, tôi đã nghĩ rằng mình thất bại, nhưng không! Em khẽ cầm tay tôi và vẽ vào đấy một hình trái tim: “Thay cho lời đồng ý nhé”…

Khoảnh khắc ấy trái tim tôi như vỡ òa trong sự sung sướng, lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được nếm trải vị ngọt của tình yêu…Tôi không biết phải diễn tả nó như thế nào…Chỉ biết rằng, cảm giác đó thật tuyệt!!!

– Tại sao cậu không trả lời khi tớ nói “Tớ thích cậu” – Tôi thắc mắc.

– Người ta có thể nói dối…Nhưng ánh mắt họ thì không thể! – Em cười.

– Cậu nghĩ tớ nói dối à?

– Song Tử lăng nhăng lắm!

– Vậy vừa nãy tớ có nói dối không?

– Ngốc! Nói dối mà tớ còn đồng ý à? – Em khẽ cười.

Em nói rằng hôm nay sẽ cho tôi một bất ngờ thú vị…Nhưng em đâu biết rằng, chính em đã là điều thú vị nhất với tôi.

Em nói rằng hãy đợi em ở công viên lúc 4 giờ chiều…Tôi đã làm thế, thậm chí còn mua cả một bó hoa hồng to lắm! Vì mấy thằng chiến hữu bảo…Như thế mới lãng mạn!!!

Chiều công viên, gió se lạnh nhưng trái tim tôi thì ấm nóng. Tôi ngồi đó, đợi em và mỉm cười hạnh phúc! Hạnh phúc vì có em đấy…Em có biết không???

Hơn 30 phút, rồi một tiếng trôi qua, vẫn chưa thấy em tới…Tâm trạng tôi chuyển từ hồi hộp sang lo lắng rồi xen lẫn cả sự tức giận…Chưa bao giờ em là người tới trễ…Vậy mà…Tôi cầm chiếc điện thoại, cố gắng gọi cho em, nhưng đáp trả lại chỉ là tiếng thông báo thuê bao không thể liên lạc được!

…Ngày 10/12/2010…

Chiếc xe tang lầm lũi tiến về phía nghĩa trang thành phố, theo sau nó là dòng người xiêu vẹo với những khuôn mặt méo mó vì than khóc…Tiếng kèn, trống, tiếng khóc lóc, tiếng oán trách…đâu đó còn có cả tiếng chửi rủa số phận…Tôi ở đó, lẳng lặng bước đi như một người vô hồn…

Đến đây tôi xin phép được khép lại phần 1 tự truyện “YÊU NHẦM HOT GIRL” ở đây…Có lẽ khi đọc xong, đa phần các bạn sẽ thắc mắc về Uyên, về Trâm và cả về em “Hot Girl” trong truyện. Riêng về Uyên, đó là một phần kí ức đẹp nhất trong quãng đời học sinh của tôi, hãy cứ giữ một hình ảnh đẹp về Uyên với nụ cười trong trẻo…Tất cả các thắc mắc còn lại sẽ được giải đáp ở phần 2…Tôi sẽ cố gắng viết nhanh nhất có thể để bù lại quãng thời gian 1 tháng tôi bỏ giở…!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.